YÊU NHAU LÀ LÀM ĐẸP CHO ĐỜI

 

Tôi chưa làm được "công trình" nào to lớn cho đời. Nhưng chỉ mở rộng trái tim để YÊU và ĐÓN NHẬN TÌNH YÊU trong suốt mấy chục năm qua tôi thấy mình đã tặng cho mọi người quanh tôi những tiếng nhạc yêu thương tuyệt vời.

Có bạn nào cùng chung suy nghĩ với tôi không?


Những đoản khúc về tình yêu Gồm 7 bài:


1/ Bản Tình Ca Hai Con Suối Nhỏ

2/ Thi Sĩ Và Người Tình

3/ Sài Gòn Một Chiều Em Lỗi Hẹn

4/ Trúng Gió

5/ Về Ngay Em Nhé

6/ Chợt Thức

7/ Tự Thú Của Một Người Chồng Chung Thủy



 Bài 1


                    BẢN TÌNH CA HAI CON SUỐI NHỎ

  

Gởi đến các bạn một bài thơ tình. Chữ Love (tình yêu, tình thương) ở đây xin được hiểu với nghĩa trìu mến nhất của nó.

Xin tặng bài thơ cho những người phụ nữ đã cùng tôi hát chung một bản tình ca lúc còn son trẻ.

  

Lắm lúc muốn làm thơ

về mối tình hai đứa

(mối tình nào chẳng nên thơ em nhỉ?)

nhưng sao anh vẫn cứ ngại ngùng

 

Có một khúc sông

nơi gặp nhau của hai con suối nhỏ

người đời nghe

trong làn nước tưởng như im lìm đó

tiếng đôi ta to nhỏ tự tình

 

Em ơi! Làn nước trong xanh

từ hai con suối chúng mình đổ lại

sẽ trăm năm chảy mãi

góp cho đời muôn khúc nhạc du dương

 

Ôi tuyệt vời

những tiếng nhạc yêu thương!



 Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần



     BẢN TÌNH CA HAI CON SUỐI NHỎ

  


Lắm lúc muốn làm thơ

về mối tình hai đứa

(mối tình nào chẳng nên thơ em nhỉ?)

nhưng sao anh vẫn cứ ngại ngùng

 

Có một khúc sông

nơi gặp nhau của hai con suối nhỏ

người đời nghe

trong làn nước tưởng như im lìm đó

tiếng đôi ta to nhỏ tự tình

 

Em ơi! Làn nước trong xanh

từ hai con suối chúng mình đổ lại

sẽ trăm năm chảy mãi

góp cho đời muôn khúc nhạc du dương

 

Ôi tuyệt vời

những tiếng nhạc yêu thương!

  

 

Bài 2

   

      THI SĨ VÀ NGƯỜI TÌNH

 

Buổi sáng trời se lạnh

anh dậy sớm

ngồi viết vội mấy vần thơ

vừa chợt hiện ra

sau một đêm dài ngon giấc

 

Bỗng thấy hương thơm ngào ngạt

em vẫn trong áo ngủ

đem đến cho anh tách cà phê

ngun ngút nóng

hai đứa vai tựa má kề

cà phê chưa uống đã nghe lòng rất ấm

 

Em choàng tay ôm vai anh

giọng nũng nịu, mắt mơ màng

“Anh đang làm thơ về đất nước, quê hương

hay ơn cha, nghĩa mẹ?

Về những năm tháng ngục tù

hay tình yêu đôi lứa?”

 

“Em ơi!

Dù có viết về đề tài gì đi nữa

thơ anh ít nhiều

cũng thấp thoáng bóng hình em.”

 

 

 Bàì 3


            SÀI GÒN MỘT CHIỀU EM LỖI HẸN

 

(Lời cảm ơn chân thành xin gởi đến em, người phụ nữ đã đi qua đời anh lúc còn son trẻ, để lại nhiều kỷ niệm ngọt ngào, sâu đậm. Ngay cả cái vị “đăng đắng” trong bài thơ này cũng có cái “hậu” dìu dịu rất dễ thương nơi đầu lưỡi. Chúc em luôn khỏe mạnh, vui tươi, hạnh phúc nơi phương trời xa xôi ấy.)

 

Sao em nỡ tiếc anh

một chiều hò hẹn

khi chúng mình đã nguyện

cho nhau hết cả những ngày xuân?

 

Trời chiều nay trong xanh

lang thang ngoài phố

anh nghe lòng mình

ngập tràn thương nhớ

 

Đây quán nước hôm nào hai đứa

ngồi bên nhau

nhìn ly kem óng ánh mấy màu

sao em nói

“Em yêu chỉ mình anh thôi” nhỉ?

 

Gió thổi tóc anh bay nhè nhẹ

như chiều nào đứng đợi trước công viên

“Ồ kia rồi! Vóc dáng thân quen

em như nàng tiên

mỗi lần đến mang một niềm vui mới”

 

Còn nhớ không? Có lần anh lấn tới

cũng một buổi chiều

em vẽ một lằn ranh

“Đây là biên giới!

Đừng bao giờ vượt quá nghe anh”

 

Đường chiều dập dìu áo đỏ áo xanh

chẳng áo nào đẹp bằng chiếc áo em thường mặc

hàng ngàn khuôn mặt

chẳng ai duyên dáng bằng người anh yêu

 

Tình đôi ta đẹp quá

những buổi chiều

dù trời mưa hay nắng

cả Sài Gòn chiều nay im vắng

chỉ vì bên anh thiếu buớc chân em.

 

Chú Thích:

 

Bài thơ phát xuất từ một hiểu lầm. Lỗi hoàn toàn tại tôi. Hẹn nhau ở Công Viên Tao Đàn tôi lại đãng trí đến chờ ở quán nước quen gần chợ Bến Thành. 

Không thấy người yêu nên buồn bực viết mấy vần thơ trách móc.

Khi gặp nàng, nhìn khuôn mặt phụng phịu, dỗi hờn tôi thấy hơi lạ. Nhưng rồi sau đôi câu đối thoại tôi biết mình lầm và vỗ về xin lỗi. Sau đó cũng nhờ “bài thơ trách móc” mà trong 2 câu:

 

“Đây là biên giới

đừng bao giờ vượt quá nghe anh”

 

“biên giới” đã mở cổng. Cuối tuần đó Thằng Cu Tý và Cô Bé Dễ Thương được gặp nhau lần đầu tiên.

 

       Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần



  SÀI GÒN MỘT CHIỀU EM LỖI HẸN



Sao em nỡ tiếc anh

một chiều hò hẹn

khi chúng mình đã nguyện

cho nhau hết cả những ngày xuân?

 

Trời chiều nay trong xanh

lang thang ngoài phố

anh nghe lòng mình

ngập tràn thương nhớ

 

Đây quán nước hôm nào hai đứa

ngồi bên nhau

nhìn ly kem óng ánh mấy màu

sao em nói

“Em yêu chỉ mình anh thôi” nhỉ?

 

Gió thổi tóc anh bay nhè nhẹ

như chiều nào đứng đợi trước công viên

“Ồ kia rồi! Vóc dáng thân quen

em như nàng tiên

mỗi lần đến mang một niềm vui mới

 

Còn nhớ không? Có lần anh lấn tới

cũng một buổi chiều

em vẽ một lằn ranh

“Đây là biên giới!

Đừng bao giờ vượt quá nghe anh

 

Đường chiều dập dìu áo đỏ áo xanh

chẳng áo nào đẹp bằng chiếc áo em thường mặc

hàng ngàn khuôn mặt

chẳng ai duyên dáng bằng người anh yêu

 

Tình đôi ta đẹp quá

những buổi chiều

dù trời mưa hay nắng

cả Sài Gòn chiều nay im vắng

chỉ vì bên anh thiếu buớc chân em.


 


Bài 4

 

 TRÚNG GIÓ

 

Buổi chiều

mặc phong phanh

lại ngồi gần cửa sổ

không may phải cơn gió độc

nàng nằm ngay đơ

mặt tái xanh

mắt nhắm nghiền

môi tím ngắt

 

Các con tôi la hoảng

bà con lối xóm tới đầy nhà

rồi người cạo gió, kẻ giật tóc mai

người bôi dầu xoa nóng gan bàn chân

 

Một lúc lâu sau nàng hồi tỉnh

tay chân cử động

mặt đã đỡ xanh

mắt đã long lanh

môi đã có chút mầu hồng

có điều khi được hỏi

nàng ú ớ chẳng nên lời

cơn gió quái ác đã khiến nàng á khẩu

 

 

Tôi thức dậy

trời vừa rạng sáng

không có tiếng chửi chó mắng mèo

như mọi khi

cũng không có tiếng ca cẩm

than thân trách phận

 

Thay vào đó

là tiếng chim hót trên cành bưởi trước nhà

tiếng dế xa xa

tiếng đàn gà con tíu tít kiếm ăn ngoài ngõ

tôi nghe được cả tiếng xào xạc

của mấy tầu lá chuối đong đưa trong gió

 

Ôi! Đã từ lâu, lâu lắm

tâm hồn tôi mới đủ thanh thản, nhẹ nhàng

để nghe được những âm thanh dễ thương như thế

 

Tôi bước ra ngoài

các con tôi đang học bài

cũng đưa mắt nhìn tôi

mỉm cười ý nhị

 

Ôi! Thật lạ! Cuộc đời!

Nỗi bất hạnh của một người

có khi là hạnh phúc của nhiều người khác

 

 

Bài 5

 

 

VỀ NGAY EM NHÉ

 

(Đoạn viết thêm của bài Trúng Gió)

 

 

Tháng trước nhạc phụ ốm nặng

vợ bay về Việt Nam

tôi ở lại đi làm

và chăm nom hai đứa con ăn học

 

Phải đi chợ, phải chui vào bếp

kho thịt, chiên cá, nấu canh

tối đến nằm một mình

chiếc giường bỗng rộng thênh thang

trống trải

 

Tiếng chim hót, tiếng dế, tiếng gà

nghe mãi

cũng nhàm

và tiếng xào xạc của lá chuối

cũng không còn dễ thương

như ngày đầu nàng trúng gió

 

Hai đứa con hôm nào

cùng phe với bố

giờ bắt đầu thèm nghe tiếng mẹ trên phone

ba bố con ngồi ăn cơm

mặt buồn rười rượi

 

Đứa lớn buông đũa mếu máo

“Bố gọi về xem ông ngoại khỏe chưa?”

Đứa bé khóc òa

“Con muốn mẹ về với con.”

(nó nói trong tiếng nấc)

 

Em ơi!

dù biết rồi sẽ lại phải nghe

đủ những tiếng chì, tiếng bấc

đón em về nhà

anh vẫn rất hân hoan

bấc chì

thôi thì …cũng phải cố quen.



Bài 6


       CHỢT THỨC

 (Vợ về Việt Nam chăm sóc cha già ốm nặng.

  Ở lại một mình buồn nhớ bâng khuâng)


Lão Trư Bát Giới đang ngủ yên

bỗng bừng tỉnh dậy

phùng mang trợn mắt

là lúc lòng rạo rực

nhớ em

 

 Bài 7

 

TỰ THÚ CỦA MỘT NGƯỜI CHỒNG CHUNG THỦY

 

 

Nhiều đức ông chồng

vỗ ngực ta đây

một dạ một lòng với vợ

“Tớ chưa hề nghĩ đến chuyện ăn phở

thay cơm (1)

phở dù có thơm ngon nóng hổi

dọn lên bàn

tớ vẫn quyết để bụng chờ cơm

dù là …cơm nguội”

 

Tôi có hai cô con gái

bênh mẹ mọi bề

“Ba mà trổ mòi thả dê

tụi con sẽ tống ba vào nursing home (2)

khi tuổi già bóng xế”

 

Còn mụ vợ

bạn thân của Hoạn Thư (3)

“Cái đó của em là của riêng tư

cho ai mượn xài

là em ...cắt”

 

Riêng tôi tự nghĩ

chẳng phải phường bội bạc

có vợ rồi

đâu muốn rước bóng hình lạ vào tim

ngoài nỗi sợ con, sợ …vợ, sợ mất mái ấm gia đình

còn muốn sống sao cho có tình, có nghĩa

 

Nhưng hễ gặp các cô, các bà

người ta thì để ý dáng điệu thướt tha

tóc thề

mặt trái soan

mũi dọc dừa

còn tôi mắt chỉ thao láo

nhìn vào ...chỗ khác

 

Thật tình mà nói

vợ tôi “hàng” cũng còn khá tốt

nhưng nhìn ...của lạ vẫn …khoái hơn

ăn cơm mãi thấy phở cũng thèm

chỉ tội kéo cái rờ-moọc sau lưng

các cô các bà thường tránh né

 

May mắn thay!

Cũng có những người phụ nữ

đến với đàn ông

không nhất thiết để kiếm một tấm chồng

mà có khi

chỉ tìm vui trong chốc lát

 

Nên khá nhiều lần

những lời nói ỡm ờ, đẩy đưa, ngọt nhạt

lại gặp ánh mắt thuận tình

 

Ôi thôi!

Lúc ấy mái ấm gia đình

sự nghiệp công danh

nhân cách, uy tín …gì gì nữa

tôi cũng quên, quên hết

ngày mai có trở thành homeless (4)

cũng bất cần

cứ cùng nàng lặn hụp trong bể ái, sông ân

lúc hết cơn say tình

toát mồ hôi, giật mình, hoảng sợ

thấy đang nằm bên vợ

mới biết mình …mơ

 

Thỉnh thoảng đọc tin

thấy những ông tai to mặt lớn

tan nát gia đình

mất hết thanh danh

sự nghiệp

chỉ vì cái lỗ “xâu xâu mấy cũng vừa” (5)

 

Tôi không dám a dua

phẩm bình lên án

bởi tôi biết Trư Bát Giới (6) khôn lắm

chờ Tề Thiên (7) đi vắng mới ra tay

hắn cứ mật ngọt rỉ tai

nào phải thánh nhân

nên ít ai cưỡng nổi lời cám dỗ

 

Phúc đức cho tôi

lỗi lầm ngày xưa (nếu có)

vợ bỏ qua

tuổi tuy chưa già

nhưng có vẻ như

“dưới đã không muốn nghe lời trên bảo”

 

Bởi vậy

có thể dõng dạc

giơ tay tuyên hứa:

“Từ nay sẽ là người chồng nhất dạ thủy chung.”


PHẠM ĐỨC NHÌ




Comments

Popular posts from this blog

MỘT CHÚT TÂM TÌNH

THƠ VỀ THƠ - THƠ BÀN VỀ KỸ THUẬT THƠ