QUÊ HƯƠNG VÀ CỘNG SẢN

  

           ĐỌC BẢNG TÓM TẮT KỸ THUẬT THƠ


Bạn Sẽ Thấy Gì Khi Đọc Bảng Tóm Tắt Kỹ Thuật Thơ 


Kỹ Thuật Thơ Là Gì?

Kỹ thuật thơ, hay còn gọi là thi pháp, là những thủ thuật, chiêu trò (nói văn chương một tý là những "phương tiện thẩm mỹ") mà thi sĩ sử dụng để săp xếp các con chữ tạo thành bài thơ.

Sau đây là một số điểm trong kỹ thuật thơ thường được tôi chú ý để xem bài thơ có hồn hay không.

1/ Các biện pháp tu từ: Ẩn dụ, phúng dụ, so sánh, lối nói thậm xưng, Show, Don't Tell (của Âu Mỹ) ...

2/ Loại thơ, thể thơ: Nhất khí liền mạch hay phân mảnh đứt đoạn? Tứ thơ có dòng chảy hay không? Thông thoáng hay có mô gò cản đường? Đọc hiểu cảm dễ dàng hay cần phải suy ngẫm hoặc chú thích?

3/ Vần: Có đủ độ ngọt để kết dính các mảnh tâm sự của tác giả? 

4/ Dòng âm điệu: Vần có tạo được dòng âm điệu thông thoáng? Có hội chứng nhàm chán vần (ầu ơ)?

5/ Nhịp điệu: Số chữ trong câu thay đổi hay cố định?

     a/ Thay đổi: Nhịp điệu uyển chuyển, sinh động

     b/ Cố định: Nhịp điệu đều đều, tẻ nhạt

6/ Dòng âm điệu có kết hợp với dòng tứ thơ để cảm xúc (từ cơn hứng của thi sĩ) bám theo chảy thành dòng?

7/ Độ dài của bài thơ: Bài thơ có đủ dài để dòng cảm xúc có "sóng sau dồn sóng trước"?

8/ Tâm thế của thi sĩ: Tỉnh táo hay phấn khích?

     a/ Tỉnh táo: Lý trí kiểm soát, lèo lái - sẽ không có hồn thơ.

     b/ Phấn khích: Cảm xúc lấn át lý trí - sẽ có hồn thơ.

  



KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân là chính, chỗ đậm chỗ nhạt, không có quy củ.

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

6/ Dòng tứ thơ + dòng âm điệu cho phép dòng cảm xúc bám theo.

7/ Độ dài: 380 chữ

8/ Cảm xúc tầng 1 (đến từ câu chữ, biện pháp tu từ): Mạnh

9/ Cảm xúc tầng 2 (đến từ bố cục, thế trận): Mạnh

10/ Hồn thơ: Tùy bạn đọc

 Gồm 8 bài:

 

1/ Tôi Rất Sợ Rồi Sẽ Một Ngày

2/ Tập Vẽ

3/ Câu Trả Lời Chân Xác

4/ Tôi Đã Gặp Ở Đây

5/ Quê Hương - Người Đi Kẻ  

6/ Bờ Vẫn Quá Xa

7/ Gặp Lại Kẻ Thù Xưa

8/ Lá Cờ Chính Nghĩa

 

 Bài 1


         TÔI RẤT SỢ RỒI SẼ MỘT NGÀY

 

 

Tôi rất sợ

rồi sẽ một ngày

hình Mao Trạch Đông rất to

đóng khung thật đẹp

treo ở nơi trang trọng nhất trong nhà

 

Những lá cờ

nền đỏ, 5 ngôi sao vàng

một lớn, bốn nhỏ

phần phật tung bay khắp phố

 

Những con đường

Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Trưng Vương

gợi những trang sử hào hùng, bất khuất

thay bằng những cái tên Tàu lạ hoắc.

 

Tôi rất sợ

rồi sẽ một ngày

cầm trong tay thẻ Chứng Minh Nhân Dân

tên của mình được phiên âm

đọc lên như người nói ngọng

 

Những đứa trẻ Việt Nam đến trường

xì xồ tiếng Quảng Đông, Quan Thoại

đọc Ngũ Kinh, Tứ Thư

Truyện Kiều của Nguyễn Du

vứt vào sọt rác

 

Và tôi cũng rất sợ

rồi sẽ một ngày

trên bản đồ thế giới

mảnh đất hình chữ S

với cái tên Việt Nam thân thiết

thành Khu Tự Trị Ngoại Biên

không còn nằm trong Liên Hiệp Quốc

vì đã mất tư cách thành viên

 

Hỡi toàn thể dân tộc Việt Nam

đất nước đang thậm chí nguy nan

nếu cứ “lửng lơ con cá vàng”

cái ngày đáng sợ ấy

sẽ đến.

Tháng 11 năm 2015



Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần

 


TÔI RẤT SỢ RỒI SẼ MỘT NGÀY


Tôi rất sợ

rồi sẽ một ngày

hình Mao Trạch Đông rất to

đóng khung thật đẹp

treo ở nơi trang trọng nhất trong nhà


Những lá cờ

nền đỏ, 5 ngôi sao vàng

một lớn, bốn nhỏ

phần phật tung bay khắp phố

 

Những con đường

Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Trưng Vương

gợi những trang sử hào hùng, bất khuất

thay bằng những cái tên Tàu lạ hoắc.

 

Tôi rất sợ

rồi sẽ một ngày

cầm trong tay thẻ Chứng Minh Nhân Dân

tên của mình được phiên âm

đọc lên như người nói ngọng

 

Những đứa trẻ Việt Nam đến trường

xì xồ tiếng Quảng Đông, Quan Thoại

đọc Ngũ Kinh, Tứ Thư

Truyện Kiều của Nguyễn Du

vứt vào sọt rác

 

Và tôi cũng rất sợ

rồi sẽ một ngày

trên bản đồ thế giới

mảnh đất hình chữ S

với cái tên Việt Nam thân thiết

thành Khu Tự Trị Ngoại Biên

không còn nằm trong Liên Hiệp Quốc

vì đã mất tư cách thành viên

 

Hỡi toàn thể dân tộc Việt Nam

đất nước đang thậm chí nguy nan

nếu cứ “lửng lơ con cá vàng

cái ngày đáng sợ ấy

sẽ đến.



    Bài 2:                        

                                         TẬP VẼ

 

 Bài này tôi viết lúc đang nằm ở bệnh xá phân trại B. Tôi được chuyển vào đây sau khi bị đạp giập xương sống trong xà lim lần thứ hai.

 

Một em tù hình sự có học lại có hoa tay, vẽ đẹp nên được ưu tiên cho về đội nhà bếp để thỉnh thoảng vẽ cờ, hoa, khẩu hiệu trang trí cho phân trại. Em mến tôi và lúc bớt việc lại đến bệnh xá đề nghị tôi hát mấy bản nhạc vàng mà em ưa thích.

 

Một hôm em tâm sự là rất buồn, rất chán khi bị bắt buộc phải vẽ những hình, khẩu hiệu mà em “không có cảm tình”.

Bài thơ ra đời trong khung cảnh ấy.

 

 

TẬP VẼ

 

Thuở bé

thầy giáo thường khen em

có hoa tay, vẽ nhanh, vẽ đẹp

chỉ vài nét

là có hình người

muông thú, cỏ hoa

 

Thế mà mấy năm qua

em luôn bị điểm 2 môn vẽ

chăm chỉ, miệt mài

tính em vẫn thế

chứ có đâu biếng nhác, ươn hèn

 

Nhớ hôm vẽ cờ búa liềm

em đã ngắm kỹ

từng đường cong nét thẳng

em cũng ướm thử

từng đoạn dài đoạn ngắn

nhưng đến hết giờ

em vẽ cũng vẫn …sai

 

Đưa lưng cho thầy quất mấy roi

em ngỡ liềm cứa thịt da em rách

thước kẻ thầy đánh vào tay

em tưởng búa đập xương em dập nát

 

Một hôm khác

lớp em vẽ hình Lê- Nin

em hết nhìn thẳng lại nhìn nghiêng

để ý từ chòm râu, sóng mũi

 

Nhưng lạ chưa!

Lê – Nin của em vào cuối buổi

trông cứ như đang múa vuốt, nhe nanh

xem bài em

thầy giáo giật mình

đánh em ngã lăn giữa lớp

 

Hôm vẽ Bác Hồ

lòng em hồi hộp

thầy đứng bên em

chẳng phút nào rời

thầy nhắc em

Bác nhân đức yêu người

thầy sánh Bác

với vua Hùng dựng nước

 

Em cố vẽ theo lời thầy

nhưng không sao vẽ được

tay chén chè tàu

tay ly rượu Vốt- Ka

Bác Hồ của em

trông gian ác, ranh ma

em lại bị thêm trận đòn

tím bầm thân thể

 

Bản đồ nước Việt Nam

một hôm em đang vẽ

này biển, này sông,

này rừng núi, ruộng vườn

này những thành phố quê hương

em đặt hết tâm hồn

vào trang giấy nhỏ

 

Thầy đứng sau lưng

cầm cây cọ đỏ

bôi kín tấm bản đồ tổ quốc em yêu

đỏ biển, đỏ sông

đỏ những đê điều

đỏ phố, đỏ phường

đỏ hết cả núi rừng, nương rẫy

 

Em bỏ ngôi trường làng

ra đi từ dạo ấy

lang thang như một khách giang hồ

Ôi! Nhớ làm sao

những lần tập vẽ ngày xưa

Ồ! Giá trường em

giờ có thầy giáo mới

 

Em sẽ chạy về ngay

không để lỡ một ngày,

một buổi

ngồi vào hàng ghế ngày xưa

thầy đang dậy những câu hát mẹ ru

còn em háo hức

chờ đến giờ tập vẽ.

(380 chữ)


 

Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần

 

 

TẬP VẼ

 

Thuở bé

thầy giáo thường khen em

có hoa tay, vẽ nhanh, vẽ đẹp

chỉ vài nét

là có hình người muông thú, cỏ hoa

 

Thế mà mấy năm qua

em luôn bị điểm 2 môn vẽ

chăm chỉ, miệt mài tính em vẫn thế

chứ có đâu biếng nhác, ươn hèn

 

Nhớ hôm vẽ cờ búa liềm

em đã ngắm kỹ từng đường cong nét thẳng

em cũng ướm thử từng đoạn dài đoạn ngắn

nhưng đến hết giờ em vẽ cũng vẫn… sai

 

Đưa lưng cho thầy quất mấy roi

em ngỡ liềm cứa thịt da em rách

thước kẻ thầy đánh vào tay

em tưởng búa đập xương em dập nát

 

Một hôm khác

lớp em vẽ hình Lê- Nin

em hết nhìn thẳng lại nhìn nghiêng

để ý từ chòm râu, sóng mũi

 

Nhưng lạ chưa! Lê – Nin của em vào cuối buổi

trông cứ như đang múa vuốt, nhe nanh

xem bài em thầy giáo giật mình

đánh em ngã lăn giữa lớp

 

Hôm vẽ Bác Hồ lòng em hồi hộp

thầy đứng bên em chẳng phút nào rời

thầy nhắc em Bác nhân đức yêu người

thầy sánh Bác với vua Hùng dựng nước

 

Em cố vẽ theo lời thầy nhưng không sao vẽ được

tay chén chè tàu tay ly rượu Vốt- Ka

Bác Hồ của em trông gian ác, ranh ma

em lại bị thêm trận đòn tím bầm thân thể

 

Bản đồ nước Việt Nam một hôm em đang vẽ

này biển, này sông, này rừng núi, ruộng vườn

này những thành phố quê hương

em đặt hết tâm hồn vào trang giấy nhỏ

 

Thầy đứng sau lưng cầm cây cọ đỏ

bôi kín tấm bản đồ tổ quốc em yêu

đỏ biển, đỏ sông, đỏ những đê điều

đỏ phố, đỏ phường, đỏ hết cả núi rừng, nương rẫy

 

Em bỏ ngôi trường làng ra đi từ dạo ấy

lang thang như một khách giang hồ

Ôi! Nhớ làm sao những lần tập vẽ ngày xưa

Ồ! Giá trường em giờ có thầy giáo mới

 

Em sẽ chạy về ngay không để lỡ một ngày, một buổi

ngồi vào hàng ghế ngày xưa

thầy đang dậy những câu hát mẹ ru

còn em háo hức

chờ đến giờ tập vẽ.

 

 

 KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thể thơ: Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân liên tiếp là chính, chỗ đậm chỗ nhạt, không có quy củ.

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

6/ Dòng tứ thơ + dòng âm điệu cho phép dòng cảm xúc bám theo.

7/ Độ dài: 380 chữ (khoảng 50 câu)

8/ Tâm thế của thi sĩ: Phấn khích, buồn bực

8/ Cảm xúc tầng 1 (đến từ câu chữ, biện pháp tu từ): Mạnh

9/ Cảm xúc tầng 2 (đến từ bố cục, thế trận): Mạnh

10/ Hồn thơ: Có hồn thơ - mạnh yếu tùy mỗi người

 

 

    Bài 3

 

      CÂU TRẢ LỜI CHÂN XÁC

 

 

Được chuyển về một bệnh viện lớn

làm bác sĩ pháp y

tôi thấy rất lạ kỳ

 

Có những xác người trái tim nát vụn

có những xác người trái tim chai cứng

có cả những xác người không có trái tim

 

Trong phòng mổ suốt mấy ngày đêm

suy nghĩ nát óc vẫn không có câu trả lời thỏa đáng

 

Một sớm mai trời trong, rực nắng

thẫn thờ mở cửa bước ra sân

ngước lên cao

như muốn hỏi trời xanh

bỗng thấy nổi bật trên nền vải đỏ

phất phơ trong gió

một ngôi sao vàng.


 

 Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần



CÂU TRẢ LỜI CHÂN XÁC

  

Được chuyển về một bệnh viện lớn

làm bác sĩ pháp y

tôi thấy rất lạ kỳ

 

Có những xác người trái tim nát vụn

có những xác người trái tim chai cứng

có cả những xác người không có trái tim

 

Trong phòng mổ suốt mấy ngày đêm

suy nghĩ nát óc vẫn không có câu trả lời thỏa đáng

 

Một sớm mai trời trong, rực nắng

thẫn thờ mở cửa bước ra sân

ngước lên cao

như muốn hỏi trời xanh

bỗng thấy nổi bật trên nền vải đỏ

phất phơ trong gió

một ngôi sao vàng.


 

Bài 4

 

                          TÔI ĐÃ GẶP Ở ĐÂY

 

Sau khi bị đánh đập giập xương sống, bị cùm kẹp đến liệt hai chân và rối loạn cơ tròn, không kiểm soát được đường tiểu tiện và đại tiện, tôi nằm chờ chết trong xà lim. Nhờ sự can thiệp tận tình của hai bác sĩ tù Trần Quý Nhiếp và Trần Văn Lịch, cộng thêm đề nghị của một phái đoàn Thanh Tra Y Tế từ trung ương, tôi được chuyển vào một bệnh xá nhỏ ở Phân Trại B, nơi giam giữ tù hình sự. Tôi đã sống chung với đủ mọi loại tội phạm: giết người, trộm cướp, hiếp dâm, lừa đảo, xì ke ma tuý …v. v. (1)

 

Tôi đến đây

trong một lần đi trốn

khi đang trong cuộc một trò chơi lớn

trò chơi đấu tranh

 

Nhìn quanh

tôi thấy toàn thú dữ

mắt tròn xoe đổ lửa

uống máu ăn thịt lẫn nhau

trong khi bên ngoài những lớp rào

và những hào sâu

bầy quỷ sứ đứng canh ngả nghiêng cười khoái trá

 

Ở đây

một nắm rau dại, một con sâu, con dế

lắm khi tàn tạ thân xác một con người

một mẩu tàn thuốc rơi

cũng có thể làm máu đổ (2)

 

Tử thần đang mừng rỡ

bước từng bước đến gần

những con người khốn khổ

họ không có gì chống đỡ

nên chỉ biết bán rẻ nhân cách của mình

biến thành những con vật đê hèn

ngụp lặn trong vũng bùn tội lỗi

 

May mắn thay

tôi đã gặp ở đây

ân tình đong thật đầy

của những người bạn mới

(giữa rừng cỏ dại quanh bờ suối

lác đác một hai khóm trúc đào)

 

Tôi quên sao được hương vị ngọt ngào

của cành hoa các anh trao giữa muôn nghìn cay đắng

đàng sau những vệt máu, những giọt mồ hôi, những tia nhìn thù hận

là màu xanh ước mơ

những nét nhạc, những vần thơ

khung trời quê hương, biển tình yêu và cuồn cuộn dâng nhựa sống

tâm hồn tôi như bay cao giữa trời gió lộng

dù xác thân vẫn trĩu nặng gông xiềng

 

Tôi đã gặp những đứa em

còn chút dáng người giữa bầy dã thú

đói thắt ruột

và roi quất trên đầu, trên cổ

vẫn chẳng nỡ ăn thịt đồng loại của mình

 

Tôi ôm các em vào lòng

thủ thỉ bên tai những lời thân ái

để các em quen dần tiếng nói

của loài người

đã quên mất từ lâu

 

Tôi đã bị đẩy xuống tận đáy vực sâu

dù đường còn rất xa và rất nhiều khó nhọc

vẫn cố trèo lên miệng vực

dù bọn quỷ sứ muốn biến tôi thành súc vật

trái tim tôi vẫn ăm ắp tình người

vẫn quay quắt nhớ người yêu xa tít một phương trời

và vẫn niềm tin

ở một ngày mai.

 

Viết cuối năm 1982 ở Bệnh Xá Phân Trại B

 

Chú Thích:

 

1/ Tôi nằm ở Bệnh Xá B, khoảng hơn 30 bệnh nhân toàn là tù hình sự, chỉ có mình tôi "lạc loài".

 

2/ Một ngày Chủ Nhật, được nghỉ lao động, có 2 em tù hình sự đến "cà kê dê ngỗng" kể chuyện tôi nghe. Số là cả 2 em đều ghiền thuốc nặng, lúc đang cuốc đất, thấy tên công an võ trang đứng gần đấy vứt cái tàn thuốc mới hút xong, cùng xông tới giành nhau. Đứa bị dộng báng súng lên ngực, chiều tối về phòng mới ói máu; đứa bị chân giầy đạp lên mặt, máu răng, máu miệng bê bết "giữa trận tiền". Một em vừa cười vừa nói: "Biết là ăn đòn nhưng ghiền quá chịu không nổi, anh ơi!"

 

 Trong bài thơ Bờ Vẫn Quá Xa có một đoạn tương tự:

 

Tôi có người bạn

đói lòng moi mấy củ khoai

các anh đập nát xương bàn tay

mãi mãi mang thương tật

 

Một người khác lâu ngày thèm thịt

chụp vội con nhái bên đường

bỏ vào mồm nuốt chửng

báng súng AK các anh lao vào ngực, vào bụng

cho đến khi con nhái phòi ra

con nhái lúc vào màu xanh

lúc ra thành màu đỏ. 

http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=10920

 

Một độc giả tên Kh. Phạm đã gởi cho tôi một email như sau:

 

Bạn Phạm Đức Nhì thân mến,

 

“Bờ Vẫn Quá Xa” - bài thơ mang tính nhân bản và tình tự dân tộc có tác động thức tỉnh lòng trắc ẩn của những người phía bên kia. Nội dung mặc dầu cũng tố cáo những hành vi tàn bạo phi nhân của cai tù và hệ quả của chính sách hà khắc của nhà cầm quyền cộng sản đối với toàn dân, nhưng nó không biểu hiện sự căm hờn, thù nghịch mù quáng mà chỉ vạch trần mỗi góc cạnh của xã hội để thức tỉnh lương tri dân tộc.

 

 Mấy câu thơ tôi đắc ý nhất là:

 

Báng súng AK

các anh lao vào ngực, vào bụng

cho đến khi con nhái phòi ra

con nhái lúc vào màu xanh

lúc ra thành màu đỏ.

 

Chữ “phòi” và chữ “xanh”, “đỏ” bạn dùng thật đắt, thật tuyệt vời! Nó diễn tả được sự ghê tởm đến dã man vô cùng tận của con người đối với con người, của con dân với người đồng chủng.

 

Hãy tưởng tượng ba tên cai tù vây quanh một nạn nhân thân tàn ma dại, báng AK liên tục dộng vào ngực, vào bụng một người chỉ vì bị bỏ đói mà ăn bậy một con nhái sống. Mắt trợn ngược, miệng ứa máu, “phòi” ra một con nhái sõng soài trong bụm máu.  Thật ghê rợn, thật dã man.

 

Tôi nghĩ các bạn thơ của bạn từ quê nhà, đã từng là những chiến binh đối đầu trong mặt trận cũng phải ghê rợn, bẽn lẽn ngậm ngùi vì những hành vi phi nhân của những người đồng chí cùng chiến tuyến.

 

Đọc đoạn thơ này tôi bỗng nhớ đến hình ảnh tương tự của sự tàn bạo tôi được chứng kiến ở trại tù Nghệ Tĩnh.  Hôm ấy tôi được cử đi thâu hoạch rau xanh cho ban (ban cán bộ cai tù). Tôi đang chặt cải bắp và xu hào bỏ vào gánh thì từ xa một anh tù hình sự trờ tới.  Miệng liến thoắng, tay vơ vội chiếc cải bắp trên luống rồi ngoắt quay đi.

 

Bỗng đâu gần đó tên cán bộ quản giáo Hạnh xuất hiện, chặn đầu. Anh hình sự đứng chết trân như chuột trước miệng mèo. Tên cán bộ Hạnh quơ con dao phay to bản, cán sắt nặng, thẳng cánh phóng về phía trước.  Phịch! Tôi ghê sợ nhắm mắt lại, khi mở ra thấy anh hình sự gục xuống, miệng ứa máu lắp bắp: “Lạy ông…” và con dao cán quay ngược nằm ngay trước mặt…

 

Anh hình sự rất may chưa chết, nhưng ắt hẳn lá phổi anh đã bầm giập.  Anh ráng lết về hướng cũ, nơi đó có một tên lính dẫn giải từ từ tiến lại.  Tên dẫn giải nói với tên cán bộ Hạnh: “Mẹ kiếp, sao mày đánh nó đau thế! Tao bảo nó đến xin ít rau về cải thiện…” Thế là huề! Sinh mạng con người được giới có quyền trân trọng như thế ấy!

 

Qua câu chuyện kể ta thấy “con nhái màu đỏ” của bạn không phải là hình ảnh cá biệt mà nó rất phổ biến trong các trại tù.  Dường như những người cán bộ công an họ đã được đào luyện, nhồi nhét trong đầu về cách nhìn nhận và đối sử với đồng bào ruột thịt mình như vậy. 

 

Họ có coi đồng bào họ là những con người? Ôi mẹ Việt Nam ơi! Chẳng lẽ đất nước này tồn tại và phát triển được đến ngày nay là dựa vào phong cách cư xử với nhau như vậy hay sao? Thật tôi không hiểu nổi!!!

 

 

 

Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần

 

 

 

 TÔI ĐÃ GẶP Ở ĐÂY

 

 

 

Tôi đến đây

trong một lần đi trốn

khi đang trong cuộc một trò chơi lớn

trò chơi đấu tranh

 

Nhìn quanh

tôi thấy toàn thú dữ

mắt tròn xoe đổ lửa

uống máu ăn thịt lẫn nhau

trong khi bên ngoài những lớp rào và những hào sâu

bầy quỷ sứ đứng canh ngả nghiêng cười khoái trá

 

Ở đây

một nắm rau dại, một con sâu, con dế

lắm khi tàn tạ thân xác một con người

một mẩu tàn thuốc rơi

cũng có thể làm máu đổ (2)

 

Tử thần đang mừng rỡ

bước từng bước đến gần

những con người khốn khổ

họ không có gì chống đỡ

nên chỉ biết bán rẻ nhân cách của mình

biến thành những con vật đê hèn

ngụp lặn trong vũng bùn tội lỗi

 

May mắn thay

tôi đã gặp ở đây

ân tình đong thật đầy

của những người bạn mới

(giữa rừng cỏ dại quanh bờ suối

lác đác một hai khóm trúc đào)

 

Tôi quên sao được hương vị ngọt ngào

của cành hoa các anh trao giữa muôn nghìn cay đắng

đàng sau những vệt máu, những giọt mồ hôi, những tia nhìn thù hận

là màu xanh ước 

những nét nhạc, những vần thơ

khung trời quê hương, biển tình yêu và cuồn cuộn dâng nhựa sống

tâm hồn tôi như bay cao giữa trời gió lộng

dù xác thân vẫn trĩu nặng gông xiềng

 

Tôi đã gặp những đứa em

còn chút dáng người giữa bầy dã thú

đói thắt ruột

và roi quất trên đầu, trên cổ

vẫn chẳng nỡ ăn thịt đồng loại của mình

 

Tôi ôm các em vào lòng

thủ thỉ bên tai những lời thân ái

để các em quen dần tiếng nói

của loài người

đã quên mất từ lâu

 

Tôi đã bị đẩy xuống tận đáy vực sâu

dù đường còn rất xa và rất nhiều khó nhọc

vẫn cố trèo lên miệng vực

dù bọn quỷ sứ muốn biến tôi thành súc vật

trái tim tôi vẫn ăm ắp tình người

vẫn quay quắt nhớ người yêu xa tít một phương trời

và vẫn niềm tin ở một ngày mai.

 

  

KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân là chính, chỗ đậm chỗ nhạt, không có quy củ.

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

6/ Dòng tứ thơ + dòng âm điệu có chỗ cho cảm xúc bám theo

7/ Độ dài: 365 chữ (khảng 50 câu)

8/ Cảm xúc tầng 1 (đến từ câu chữ, biện pháp tu từ): Trung bình

9/ Cảm xúc tầng 2 (đến từ bố cục, thế trận): Trung bình

10/ Hồn Thơ: Có hồn thơ - mạnh yếu tùy bạn đọc

 

Diễn Đọc Thơ:

 

Bài này thường được diễn đọc trong các cuộc họp mặt lớn nhỏ với các bạn tù.                       


Bài 5: 


       QUÊ HƯƠNG - KẺ ĐI NGƯỜI Ở

 

Viết sau khi đọc:

Tạ Lỗi Trường Sơn - Bài Thơ "ngược dòng" - của Đỗ Trung Quân


Mấy câu thơ của một ông thợ hớt tóc ở Đồ Sơn:

"Thiên đình còn đang thối

Hạ giới thơm làm sao?

Bất cứ địa phương nào

Sờ vào đâu cũng thối"

Hai câu thơ từ một nhà thơ trẻ trong ngày Thơ Nguyên Tiêu:

"Quê hương là chùm khế ngọt

Ai cao thì hái được nhiều”


QUÊ HƯƠNG - KẺ ĐI NGƯỜI Ở

 

Ngày xưa anh hát:

“Quê hương là chùm khế ngọt”

sao bây giờ cắn quả khế nào

anh cũng che mặt bảo… chua?

 

Có phải tại ngày xưa khế chua

nhưng muốn được lòng người anh yêu (1)

anh nói bừa là khế ngọt?

Hay tại sống với kẻ vô tình

lâu rồi khế ngọt cũng thành chua?

 

Ngày xưa anh hát:

“đường đi học

con về rợp bướm vàng bay”

giờ sao chỉ thấy

rợp trời bay cờ đỏ?

 

Có phải tại ngày xưa anh thổi phồng con số?

Hay tại bướm vàng… sợ cờ đỏ bay đi?

 

Anh còn hát về

con diều biếc, con đò nhỏ, chiếc cầu tre

cả hàng cau đầu hè

hoa trắng xóa

như muốn nài nỉ:

“Người Việt ơi! Bỏ quê hương đi, sao nỡ!”

Nhưng những thứ ấy làm sao đổi được áo cơm

và một chút tự do

để sống cuộc sống của con người?

 

Có những khung cảnh bình thường

gần gũi lâu ngày thành thân thương

có người gọi là quê hương

có người gọi là kỷ niệm

 

Tôi tên lái buôn liều lĩnh

một lần đem hết kỷ niệm của đời mình

đổi lấy hai chữ tự do

rồi ngày lại ngày

lênh đênh trên con thuyền viễn xứ

kỷ niệm hiện về

lòng quặn thắt nhớ thương

 

Nhưng bù lại tôi có thể ung dung

hát mấy bài ca

ngâm mấy vần thơ

mà ở quê hương người ta cho là đồ quốc cấm

 

Còn người ở lại

được sống giữa lòng kỷ niệm

không bồn chồn khi trời nắng

chẳng ray rứt lúc trời mưa

nhưng cắn phải quả khế chua

lắm khi phải gượng cười

nói là khế ngọt.

 

Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần



QUÊ HƯƠNG - KẺ ĐI NGƯỜI Ở

 

Ngày xưa anh hát:

“Quê hương là chùm khế ngọt

sao bây giờ cắn quả khế nào

anh cũng che mặt bảo… chua?

 

Có phải tại ngày xưa khế chua

nhưng muốn được lòng người anh yêu (1)

anh nói bừa là khế ngọt?

Hay tại sống với kẻ vô tình

lâu rồi khế ngọt cũng thành chua?

 

Ngày xưa anh hát:

“đường đi học

con về rợp bướm vàng bay

giờ sao chỉ thấy

rợp trời bay cờ đỏ?

 

Có phải tại ngày xưa anh thổi phồng con số?

Hay tại bướm vàng… sợ cờ đỏ bay đi?

 

Anh còn hát về

con diều biếc, con đò nhỏ, chiếc cầu tre

cả hàng cau đầu

hoa trắng xóa

như muốn nài nỉ:

“Người Việt ơi! Bỏ quê hương đi, sao nỡ!”

Nhưng những thứ ấy làm sao đổi được áo cơm

và một chút tự do

để sống cuộc sống của con người?

 

Có những khung cảnh bình thường

gần gũi lâu ngày thành thân thương

có người gọi là quê hương

có người gọi là kỷ niệm

 

Tôi tên lái buôn liều lĩnh

một lần đem hết kỷ niệm của đời mình

đổi lấy hai chữ tự do

rồi ngày lại ngày

lênh đênh trên con thuyền viễn xứ

kỷ niệm hiện về

lòng quặn thắt nhớ thương

 

Nhưng bù lại tôi có thể ung dung

hát mấy bài ca

ngâm mấy vần thơ

mà ở quê hương người ta cho là đồ quốc cấm

 

Còn người ở lại

được sống giữa lòng kỷ niệm

không bồn chồn khi trời nắng

chẳng ray rứt lúc trời mưa

nhưng cắn phải quả khế chua

lắm khi phải gượng cười

nói là khế ngọt.



 Bài 6:

                BỜ VẪN QUÁ XA

  (Tặng bạn thơ Trịnh Anh Đạt và cô vợ người Hoa)

 

Trịnh Anh Đạt, một nhà thơ chưa vào Đảng, chưa vào Hội Nhà Văn nhưng đã đoạt nhiều giải thưởng thơ giá trị ở Việt Nam, lúc sang Mỹ dự đám cưới con gái có điện thoại hỏi tôi “Chiến tranh đã khép lại hơn 30 năm mà sao người Việt hải ngoại vẫn còn nhiều ác cảm, vẫn đối đầu với những người Cộng Sản?”

 

Tôi, người lính Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù

năm 75, 29 tháng tư

khi đoàn tàu chở đơn vị tôi

chuẩn bị rời Vũng Tàu

hướng ra Đông Hải

thương cha mẹ già, đàn em dại

tôi bước lên bờ

ở lại quê hương

 

Nhưng cha mẹ già chưa được gặp

cũng chưa thấy mặt đàn em

các anh những người chiến thắng

súng dí sau lưng

đẩy tôi vào trại tập trung

 

Rồi bằng những lời dối trá

trái tim vô tình

tia nhìn thù hận

các anh cướp mất của tôi

những tháng năm đẹp nhất cuộc đời

 

Tôi có người bạn

đói lòng moi mấy củ khoai

các anh đập nát xương bàn tay

mãi mãi mang thương tật

 

Một người khác

lâu ngày thèm thịt

chụp vội con nhái bên đường

bỏ vào mồm nuốt chửng

báng súng AK

các anh lao vào ngực

vào bụng

cho đến khi con nhái phòi ra

con nhái lúc vào màu xanh

lúc ra thành màu đỏ

 

Tôi trở về trên đôi nạng gỗ

nhìn nhà dột cột lung lay

cha chết đọa đày

các em tứ tán

mẹ tuổi già sức yếu

 vẫn giãi nắng dầm sương

tôi cắn răng lìa bỏ quê hương

tìm sự sống

 

Trở về thăm quê mấy lần

trên đường từ Nam ra Bắc

tôi cũng đôi khi nếm được

chút dư vị của chiến tranh

 

Tôi gặp cả thương binh

từ hai phía

kẻ chống nạng

người ngồi xe lăn

kẻ mất tay

người sẹo đầu vẹo cổ

 

Họ buồn tủi

vì phải sống đời nghèo khổ

nhưng không thấy ai lên tiếng oán hờn

với họ giữa chiến trường

“Chuyện thường tình mũi tên hòn đạn.”

 

Ở Mỹ

 tôi quen hai vợ chồng người Hoa

vợ cô giáo

chồng luật sư

yêu nhau tha thiết

 

Nhưng định mệnh trớ trêu, oan nghiệt

cô vợ bị hiếp dâm

ít lâu sau đẻ thằng con

đen như cột nhà cháy

 

Anh chồng ôm mặt khóc như điên như dại

chạy ra khỏi phòng sanh

vợ tay nắm chặt thành giường

ngất lịm

 

Trở về nhà

cô vợ trẻ người Hoa

đã có thể gạt nước mắt cho đi đứa con khác màu da

để mỗi ngày người chồng

khỏi thấy vết thương lòng

bị chà đi xát lại

 

Nhưng các bạn tôi

làm sao có thể chặt bỏ bàn tay của mình?

làm sao có thể cắt bỏ lá phổi của mình?

nên mỗi lúc trở trời

đau đớn

lại nhớ đến các anh

 

Không giống những thương binh

(mũi tên hòn đạn vô tình)

các bạn tôi mang thương tật

bởi đôi tay độc ác

bởi trái tim độc ác

của các anh

 

Sau chiến tranh

đối xử với những người ở bên kia chiến tuyến

nhưng cùng tiếng nói màu da

biết bao phương cách đưa ra

các anh chọn phương cách tàn độc nhất

 

Các anh đã tự đào dòng sông ngăn cách

nay lại ngồi chễm chệ trên bờ

í ới vẫy chúng tôi qua

tiếc rằng… bờ vẫn… quá xa.

(514 chữ)

Viết xong tháng chạp năm Canh Dần ( tháng 1 năm 2011)

 

Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần


             BỜ VẪN QUÁ XA


Tôi, người lính Lữ Đoàn 1 Nhảy 

năm 75, 29 tháng 

khi đoàn tàu chở đơn vị tôi chuẩn bị rời Vũng Tàu hướng ra Đông Hải

thương cha mẹ già, đàn em dại

tôi bước lên bờ ở lại quê hương

 

Nhưng cha mẹ già chưa được gặp

cũng chưa thấy mặt đàn em

các anh những người chiến thắng

súng dí sau lưng

đẩy tôi vào trại tập trung

 

Rồi bằng những lời dối trá

trái tim vô tình

tia nhìn thù hận

các anh cướp mất của tôi

những tháng năm đẹp nhất cuộc đời

 

Tôi có người bạn

đói lòng moi mấy củ khoai

các anh đập nát xương bàn tay

mãi mãi mang thương tật

 

Một người khác lâu ngày thèm thịt

chụp vội con nhái bên đường

bỏ vào mồm nuốt chửng

báng súng AK các anh lao vào ngực, vào bụng

cho đến khi con nhái phòi ra

con nhái lúc vào màu xanh

lúc ra thành màu đỏ

 

Tôi trở về trên đôi nạng gỗ

nhìn nhà dột cột lung lay

cha chết đọa đày

các em tứ tán

mẹ tuổi già sức yếu

 vẫn giãi nắng dầm sương

tôi cắn răng lìa bỏ quê hương

tìm sự sống

 

Trở về thăm quê mấy lần

trên đường từ Nam ra Bắc

tôi cũng đôi khi nếm được

chút dư vị của chiến tranh

 

Tôi gặp cả thương binh

từ hai phía

kẻ chống nạng

người ngồi xe lăn

kẻ mất tay

người sẹo đầu vẹo cổ

 

Họ buồn tủi vì phải sống đời nghèo khổ

nhưng không thấy ai lên tiếng oán hờn

với họ giữa chiến trường

“Chuyện thường tình mũi tên hòn đạn.”

 

Ở Mỹ

 tôi quen hai vợ chồng người Hoa

vợ cô giáo chồng luật 

yêu nhau tha thiết

 

Nhưng định mệnh trớ trêu, oan nghiệt

cô vợ bị hiếp dâm

ít lâu sau đẻ thằng con

đen như cột nhà cháy

 

Anh chồng ôm mặt khóc như điên như dại

chạy ra khỏi phòng sanh

vợ tay nắm chặt thành giường

ngất lịm

 

Trở về nhà

cô vợ trẻ người Hoa

đã có thể gạt nước mắt cho đi đứa con khác màu da

để mỗi ngày người chồng

khỏi thấy vết thương lòng

bị chà đi xát lại

 

Nhưng các bạn tôi

làm sao có thể chặt bỏ bàn tay của mình?

làm sao có thể cắt bỏ lá phổi của mình?

nên mỗi lúc trở trời đau đớn

lại nhớ đến các anh

 

Không giống những thương binh

(mũi tên hòn đạn vô tình)

các bạn tôi mang thương tật

là bởi đôi tay độc ác

bởi trái tim độc ác

của các anh

 

Sau chiến tranh

đối xử với những người ở bên kia chiến tuyến

nhưng cùng tiếng nói màu da

biết bao phương cách đưa ra

các anh chọn phương cách tàn độc nhất

 

Các anh đã tự đào dòng sông ngăn cách

nay lại ngồi chễm chệ trên bờ

í ới vẫy chúng tôi qua

tiếc rằng… bờ vẫn… quá xa.

 

KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thể thơ: Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân là chính, chỗ đậm chỗ nhạt, không có quy củ, đủ ngọt.

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

6/ Dòng tứ thơ + dòng âm điệu có chỗ cho cảm xúc bám theo

7/ Độ dài: 514 chữ

8/ Tâm thế của thi sĩ: Uất ức, kềm chế

8/ Cảm xúc tầng 1 (đến từ câu chữ, biện pháp tu từ): Mạnh

9/ Cảm xúc tầng 2 (đến từ bố cục, thế trận): Mạnh

10/ Hồn Thơ: Có hồn thơ, mạnh yếu tùy bạn đọc



Bài 7


GẶP LẠI KẺ THÙ XƯA


Mới đây

trong chuyến về Hải Phòng 

thăm quê cha đất tổ

tình cờ, nơi quán nước bên đường

tôi gặp lại một “người quen cũ”

nhận ra anh nhờ khuôn mặt rỗ

và vết sẹo khá sâu hình lưỡi liềm trên cổ

 

Anh không nhận ra tôi

đon đả chào mời

“Bác vào ngồi nghỉ, xơi chén nước”

tôi mở hộp nhón thanh kẹo lạc

nhắp ngụm chè Thái Nguyên

mơ màng sống lại một kỷ niệm đau buồn

 

Năm 1975

tôi, người lính Việt Nam Cộng Hòa thua trận

bị đẩy vào trại tập trung

một số bộ đội phía bên kia

trở thành cai tù

nghếch mặt vì hào quang chiến thắng

 

Đám tù chúng tôi

rất nhiều những tấm gương dũng cảm

một số khác khá đông

giữ gìn tư cách nín thở qua sông

và dĩ nhiên

có cả không ít những anh hèn

 

Một cựu Trung Úy truyền tin

muốn lấy lòng mấy ông chủ mới

thấy chỗ đông người là lê tới

chỉ để khoe vài câu:


“Các anh ơi! 

Chủ Nghĩa Cộng Sản đã có sẵn trong người tôi từ lâu

Này nhé!

Đũa, vợt, dao, liềm, bàn chải đánh răng tôi đều cầm tay trái

trên sân bóng, tôi cũng thuận chân trái

ngủ, tôi cũng nằm nghiêng,

quay ngưởi về bên trái (1)

chế độ này chắc rất hợp với tôi”


Mọi người nhìn hắn cười

khinh bỉ

 

Tôi (còn rất trẻ)

bực bội bỏ vào nhà vệ sinh

nói với bạn tù đứng đái bên cạnh mình:


“Tao, cái con mẹ gì cũng thuận bên phải

chỉ có cái thằng khốn nạn này

lúc nào cũng ngoẹo đầu về bên trái”


Hai đứa phá lên cười

nhưng vừa quay ra cửa thì hỡi ôi!

Ông cựu Trung Úy truyền tin đã đứng đấy

 

Trưa hôm ấy

tôi bị gọi lên văn phòng

vừa thấy tôi, Trung Úy C trưởng (2) mặt hầm hầm

Đại Úy D trưởng (3) đập bàn đứng dậy

“Thằng này ‘náo’!

Dám dí buồi vào Chủ Nghĩa Cộng Sản của ông

Ông sẽ cho mày nát xương, mọt gông.”

 

Lần ấy tôi bị trận đòn lê lết (4)

thêm mấy tuần chân cùm nằm conex

và (thế nào chẳng có)

một vết đen ngòm trong hồ sơ cá nhân

của đời tù cải tạo.

 

Tôi gợi chuyện hỏi thăm

biết mình đã không lầm

“kẻ thù” của tôi năm xưa

nay đã già

nhưng vẫn còn lanh lợi

ngồi cách tôi chỉ một tầm tay với

 

Tôi ngồi lặng im

xem sinh hoạt của quán hàng

một số khách đến uống chè, ăn kẹo

hoặc mua hộp diêm, cút rượu

cũng có người đến nhờ khiếu nại, làm đơn

“Chồng cháu vô cớ bị công an bắt lên phường”

có cả người đến vì sắp bị chiếm vườn, lấy đất

 

Anh nhìn tôi phân bua

“Xã hội giờ thối nát quá

ngành nào, địa phương nào cũng hối lộ

mua chức bán quyền

thân phận người dân đen

thật khốn khổ mọi bề”

 

Khi anh rót cho tôi thêm chén chè

(chén thứ mấy tôi cũng không nhớ)

không khí đã rất cởi mở thân tình

xích đến gần anh

tôi kể lại chuyện năm đầu tiên cải tạo

những cực hình gánh chịu

vì một câu nói tào lao

 

Anh trầm tư một lúc lâu

rít hơi thuốc lào

rồi chậm rãi nói

mặt ẩn hiện sau làn khói

“Đã gần 38 năm

sự việc của anh

tôi cũng chỉ nhớ loáng thoa, loáng thoáng

anh đã phát biểu cực kỳ phản động

ở cương vị D trưởng của tôi

lập trường kiên định, lý tưởng sáng ngời

lối suy nghĩ ấy

tôi được lệnh diệt từ trong trứng nước

anh còn sống sót trở về cũng là đại phúc”

 

Anh ngừng một lát

“Nhưng thế sự lúc này đã khác”

rồi bằng một giọng chua chát đắng cay

“Tôi trả thẻ đảng được mấy tháng nay

để khỏi phải ‘cùng hội cùng thuyền’

với đám quan tham bán nước”

 

Tôi nắm tay anh thật chặt

mối thù tưởng sẽ chẳng thể nào quên

bỗng tự nhiên tan biến

 

Và thật bất ngờ

anh nhìn thẳng vào mắt tôi

với nụ cười nửa miệng

“Có điều này thật trái khoáy

thời gian gần đây tôi để ý khi đứng đái

cái thằng khốn nạn

đã ngoẹo hẳn đầu về bên trái”

(734 chữ)

 


Phạm Đức Nhì

 

Chú Thích:

 

(1) Ý nói “thiên tả” – nghiêng về phía trái, theo cộng sản

(2) Đại Đội Trưởng

(3) Tiểu Đoàn Trưởng

(4) Trong bài thơ Từ Ngục Tù Cộng Sản, về sự kiện này, tôi đã viết:

 

“Tôi đã đứng trân mình chịu đựng

những nắm tay, những báng súng kinh hồn

chúng đạp lên người tôi mê tỉnh chập chờn

máu trong miệng trào ra đầm ngực áo”

 

Hôm ấy - để tìm hiểu sự tình - tôi đã kiên nhẫn ngồi ở quán nước gần 3 tiếng. Lúc tính tiền mới biết mình đã uống 11 chén nước chè, ăn 10 thanh kẹo lạc (nhỏ).

 

Bài này sau đó được Giải Khuyến Khích, phần thưởng 100 đô, của Dân Làm Báo, tôi đã nhờ chuyển cho chị Trần Thị Nga trong nhóm Hà Nam Tam Kiệt, lúc ấy đang bị giam, giờ đã qua Mỹ. Hình chị Trần Thị Nga ở link cuối cùng.

 

Đây là links liên quan đến việc này:

 

https://danlambaovn.blogspot.com/2015/04/bai-thi-viet-cong-san-va-toi-gap-lai-ke.html

 

https://danlambaovn.blogspot.com/2015/05/ket-qua-giai-dan-bao-cong-san-toi-la.html

 

https://www.google.com/search?q=tr%E1%BA%A7n+th%E1%BB%8B+nga&sca_esv=581269367&sxsrf=AM9HkKnm21YStEDqmtDLXOr6uqj8TBhJjQ%3A1699639582914&source=hp&ei=HnFOZf7HNe20qtsPxL6y0AY&iflsig=AO6bgOgAAAAAZU5_LvXW8n8LxYuJ7VE8bKYYVvlkLoOx&gs_ssp=eJzj4tVP1zc0TDYrKMgqKik2YPQSKCl6uGt5nkJJxsPd3Qp56YkAyLENFQ&oq=t&gs_lp=Egdnd3Mtd2l6IgF0KgIIADIHEC4YigUYJzIEECMYJzIMECMYigUYExiABBgnMgcQLhiKBRhDMgcQLhiKBRhDMgcQLhiKBRhDMgcQLhiKBRhDMgUQABiABDIFEAAYgAQyBRAAGIAESJQaUABYAHAAeACQAQCYAWigAWiqAQMwLjG4AQHIAQD4AQE&sclient=gws-wiz 


 

Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần


GẶP LẠI KẺ THÙ XƯA


Mới đây

trong chuyến về Hải Phòng 

thăm quê cha đất tổ

tình cờ, nơi quán nước bên đường

tôi gặp lại một “người quen 

nhận ra anh nhờ khuôn mặt rỗ

và vết sẹo khá sâu hình lưỡi liềm trên cổ

 

Anh không nhận ra tôi

đon đả chào mời

“Bác vào ngồi nghỉ, xơi chén nước

tôi mở hộp nhón thanh kẹo lạc

nhắp ngụm chè Thái Nguyên

mơ màng sống lại một kỷ niệm đau buồn

 

Năm 1975

tôi, người lính Việt Nam Cộng Hòa thua trận

bị đẩy vào trại tập trung

một số bộ đội phía bên kia

trở thành cai 

nghếch mặt vì hào quang chiến thắng

 

Đám tù chúng tôi

rất nhiều những tấm gương dũng cảm

một số khác khá đông

giữ gìn tư cách nín thở qua sông

và dĩ nhiên

có cả không ít những anh hèn

 

Một “cựu” Trung Úy truyền tin

muốn lấy lòng mấy ông chủ mới

thấy chỗ đông người là lê tới

chỉ để khoe vài câu

“Các anh ơi! 

Chủ Nghĩa Cộng Sản đã có sẵn trong người tôi từ lâu

Này nhé!

đũa, vợt, dao, liềm, bàn chải đánh răng tôi đều cầm tay trái

trên sân bóng, tôi cũng thuận chân trái

ngủ, tôi cũng nằm nghiêng,

quay ngưởi về bên trái (1)

chế độ này chắc rất hợp với tôi

mọi người nhìn hắn cười

khinh bỉ

 

Tôi (còn rất trẻ)

bực bội bỏ vào nhà vệ sinh

nói với bạn tù đứng đái bên cạnh mình

“Tao, cái con mẹ gì cũng thuận bên phải

chỉ có cái thằng khốn nạn này

lúc nào cũng ngoẹo đầu về bên trái

hai đứa phá lên cười

nhưng vừa quay ra cửa thì hỡi ôi!

Ông cựu Trung Úy truyền tin đã đứng đấy

 

Trưa hôm ấy

tôi bị gọi lên văn phòng

vừa thấy tôi, Trung Úy C trưởng (2) mặt hầm hầm

Đại Úy D trưởng (3) đập bàn đứng dậy

“Thằng này ‘náo’!

Dám dí buồi vào Chủ Nghĩa Cộng Sản của ông

Ông sẽ cho mày nát xương, mọt gông.”

 

Lần ấy tôi bị trận đòn lê lết (4)

thêm mấy tuần chân cùm nằm conex

và (thế nào chẳng có)

một vết đen ngòm trong hồ sơ cá nhân

của đời tù cải tạo.

 

Tôi gợi chuyện hỏi thăm

biết mình đã không lầm

“kẻ thù” của tôi năm xưa

nay đã già

nhưng vẫn còn lanh lợi

ngồi cách tôi chỉ một tầm tay với

 

Tôi ngồi lặng im

xem sinh hoạt của quán hàng

một số khách đến uống chè, ăn kẹo

hoặc mua hộp diêm, cút rượu

cũng có người đến nhờ khiếu nại, làm đơn

“Chồng cháu vô cớ bị công an bắt lên phường

có cả người đến vì sắp bị chiếm vườn, lấy đất

 

Anh nhìn tôi phân bua

“Xã hội giờ thối nát quá

ngành nào, địa phương nào cũng hối lộ

mua chức bán quyền

thân phận người dân đen

thật khốn khổ mọi bề

 

Khi anh rót cho tôi thêm chén chè

(chén thứ mấy tôi cũng không nhớ)

không khí đã rất cởi mở thân tình

xích đến gần anh

tôi kể lại chuyện năm đầu tiên cải tạo

những cực hình gánh chịu

vì một câu nói tào lao

 

Anh trầm tư một lúc lâu

rít hơi thuốc lào

rồi chậm rãi nói

mặt ẩn hiện sau làn khói

“Đã gần 38 năm

sự việc của anh

tôi cũng chỉ nhớ loáng thoa, loáng thoáng

anh đã phát biểu cực kỳ phản động

ở cương vị D trưởng của tôi

lập trường kiên định, lý tưởng sáng ngời

lối suy nghĩ ấy

tôi được lệnh diệt từ trong trứng nước

anh còn sống sót trở về cũng là đại phúc

 

Anh ngừng một lát

“Nhưng thế sự lúc này đã khác

rồi bằng một giọng chua chát đắng cay

“Tôi trả thẻ đảng được mấy tháng nay

để khỏi phải ‘cùng hội cùng thuyền’

với đám quan tham bán nước

 

Tôi nắm tay anh thật chặt

mối thù tưởng sẽ chẳng thể nào quên

bỗng tự nhiên tan biến

 

Và thật bất ngờ

anh nhìn thẳng vào mắt tôi

với nụ cười nửa miệng

“Có điều này thật trái khoáy

thời gian gần đây tôi để ý khi đứng đái

cái thằng khốn nạn

đã ngoẹo hẳn đầu về bên trái



 KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân là chính, chỗ đậm chỗ nhạt, không có quy củ.

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

6/ Dòng tứ thơ + dòng âm điệu

7/ Độ dài: 734 chữ

8/ Cảm xúc tầng 1 (đến từ câu chữ): Khá mạnh

9/ Cảm xúc tầng 2 (đến từ bố cục, thế trận): Mạnh

10/ Hồn thơ: Tùy bạn đọc


Bài 8

          

                   BÀI THƠ KHÔNG TỰA

  

Bài thơ viết cuối năm 1996, có tựa đàng hoàng, nhưng vì lúc ấy mới tập tành computer nên khi copy rồi paste vào mail, cái tựa không hiểu sao biến mất.

Mấy người bạn FW bài thơ đi khắp nơi và được mọi người ưa thích. Nhận thấy khi đọc đến cuối bài ai cũng có thể đặt tựa cho bài thơ rất chính xác nên hôm nay, kỷ niệm bài thơ được 19 tuổi, xin gởi bài thơ (cũng vẫn không có tựa) đến bạn đọc để cùng sống lại một giai đoạn lịch sử "không thể nào quên" của dân tộc.

Phạm Đức Nhì 


Vài tháng qua bài thơ được diễn đọc ở nhiều cuộc họp mặt, và đặc biệt là trong video Lịch Sử Qua Chuyện Kể được thực hiện bởi Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt (Vietnamese Heritage Museum) nên người yêu thơ đã đề nghị trả lại cái tựa cũ cho bài thơ.

Hôm nay (07/ 25/2024) Bài Thơ Không Tựa đã trở thành:

 

 

LÁ CỜ CHÍNH NGHĨA         

 

Tự do như muối

hạnh phúc như đường

khi  còn đang ăn đủ miếng ngọt miếng ngon

khó thấy được giá trị của hạt đường hạt muối

 

Tôi sống ở miền nam nhìn dòng đời trôi nổi

nở lại tàn bao nhiêu mùa hoa

hai nền Cộng Hòa

một cuộc chiến tranh dài đẫm máu

 

Tôi đã dốc lòng chiến đấu

bảo vệ tự do

dưới lá cờ

nền vàng ba sọc đỏ

 

Tiếc thay trong đội ngũ

chúng tôi có hơi ít những Ngô Quang Trưởng , Nguyễn Khoa Nam

mà lại khá nhiều Nguyễn Vĩnh Nghi, Nguyễn Văn Toàn

nên lính mất niềm tin, dân chán nản

những kẻ có lòng, lắc đầu ngao ngán

 

Rồi nước Mỹ đồng minh

xưa là bạn

nay trở mặt lọc lừa

quên lời hứa năm xưa

bỏ mặc “tiền đồn của thế giới tự do”

thất thủ

 

Kẻ thù đưa tôi lưu đày biệt xứ

rồi khua chiêng gióng trống ăn mừng

 

Đám trí thức, sinh viên, học sinh

xưa trốn vô bưng

mơ một thiên đường trên trái đất

nay ngồi trên khán đài nghếch mặt

“Thiên đường đang ở trong tầm tay”

 

Má Hai

xưa đào hầm nuôi cán bộ

nay hớn hở

“Tụi nó dzià mình chắc có tương lai”

 

Bà Tám

con chết trận Đồng Xoài

hí hửng lãnh bằng

Gia Đình Liệt Sĩ

 

Những nhà soạn nhạc, nhà văn, nhà thơ,

xưa chống  “cuộc chiến tranh phi lý”

(đâm sau lưng người lính Cộng Hòa)

nay chìa bút ra

xin viết bài ngợi ca chế độ mới

 

Đám thanh niên

xưa trốn chui trốn nhủi

ở hậu phương

xanh mặt

khi nghe nhắc tới chiến trường

nay tự nhận

đã yêu thầm cách mạng

 

Những người dân bình thường

xưa gặp lính

 khi ghét khi thương

lúc buồn ngồi chửi đổng

“Tao chửi cả thằng Tổng Thống

xá gì lính tráng tụi bay”

nay cũng ngập ngừng vỗ tay

nhưng mắt nhìn quanh lấm lét

họ chưa có câu trả lời dứt khoát

muốn đợi một thời gian

 

Sau vài năm

cuộc hôn nhân qua tuần trăng mật

đã đầy nước mắt

và những tiếng nấc nghẹn ngào

 

Đám trí thức vô bưng năm nào

tức giận thấy mình bị bội phản

buông lời phản kháng

kẻ vô khám Chí Hòa

người bị quản thúc tại gia

đuổi gà cho vợ

thiên đường ước mơ sụp đổ

 

Má Hai

đã quen dần với bo bo, với sắn với khoai

như người dân miền bắc

những cán bộ

xưa má nuôi trong hầm bí mật

đã ra lệnh bắt má mấy lần

má làm không đủ ăn

lấy lúa đâu đóng thuế

 

Bà Tám

ôm tấm bằng Gia Đình Liệt Sĩ

bụng đói meo

làng trên xóm dưới ai cũng nghèo

tình người hiếm hơn hồi đó

bà ra mộ con ngồi nhổ cỏ

khóc thầm

 

Những văn nhân

một thời phản chiến

biện minh “ngộ biến tòng quyền”

cố o ép trái tim

“cho giống môn đồ của Lê-Nin, Kác-Mác”

 

Nhưng với văn thơ, với nhạc

quen phóng túng tự do

sao chịu nổi gông xiềng

lại tiếc những ngày

trời rộng thênh thang

múa bút

 

Đám thanh niên hèn, khoác lác

tưởng được chế độ mới tin dùng

bị đi lao động quốc phòng

thanh niên xung phong

làm việc không công

nơi rừng sâu nước độc

cháy da vàng mắt

đói lòng

 

Những người dân

xưa chửi vung chửi vít

nay im thin thít

chẳng dám hé môi

một số kẻ lỡ lời

bị đi “ tù không án “

 

Khi cán bộ xưng tụng bác Hồ

ca ngợi Đảng

họ cao giọng hoan hô

vỗ tay thật to

nhưng bụng thầm ao ước

được sống lại những ngày xưa cũ

 

Sau ba mươi tháng tư

đớn đau tủi hổ

là gia đình người lính Cộng Hòa

kể bị cướp nhà

người bị cướp đất

con bị đuổi học

vợ mất sở làm

chồng đi tù biệt tăm

đi họp

cán bộ mỉa mai nhiếc móc

ra đường

bị lườm dọc nguýt ngang

 

Đến khi ruộng vô tập đoàn

gạo vải sữa đường

bán theo tiêu chuẩn

nhà máy công ty hãng xưởng

trở thành quốc doanh

công an khu vực

đầy quyền hành

thực thi chính sách nhân hộ khẩu

người dân chịu đời không thấu

mà chẳng dám than vãn kêu ca

 

Bấy giờ gia đình người lính Cộng Hòa

mới nhận được những tia nhìn thiện cảm

nghĩ đến con, đến chồng, đến cha

trong nhà tù cộng sản

họ hãnh diện ngẩng đầu

 

Hôm nay giữa trời cao

được thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ

phất phới bay trong gió

tôi muốn khóc thật to

tôi muốn hét lên

“Đây hạnh phúc ! Đây tự do!”

mà thuở nào

tôi đã buông tay đánh mất

để phải chôn tháng năm tươi đẹp nhất

của cuộc đời

trong các trại tù

rải rác khắp nơi

trên đất nước

 

Họ hàng tôi, đồng bào tôi

những ai không đi được

mấy chục năm trường

gánh chịu đau thương

uất hận tủi hờn

nhìn quê hương tan nát

 

Mẹ Việt Nam ơi ! Những đứa con lưu lạc

đã nhận rõ lỗi lầm

đang đấu tranh âm thầm

cho một ngày quang phục

 

Sẽ còn nhiều khó nhọc

để dành lại giang san

từ tay bọn cộng sản tham tàn

nhưng kìa ! Phất phới bay trong gió

vẫn như ngày nào

lá cờ vàng ba sọc đỏ

mà sao hôm nay

chính nghĩa sáng ngời

chẳng cần một lời

luận bàn lý giải

 

Tôi đứng lặng nhìn, lòng khoan khoái

lá cờ vẫn còn đây

thì quê hương ơi ! Sẽ có một ngày!

 

Viết tại San Leon sau khi dự lễ dựng kỳ đài tại Houston 1996



Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần


LÁ CỜ CHÍNH NGHĨA          

 

Tự do như muối

hạnh phúc như đường

khi  còn đang ăn đủ miếng ngọt miếng ngon

khó thấy được giá trị của hạt đường hạt muối

 

Tôi sống ở miền nam

nhìn dòng đời trôi nổi

nở lại tàn bao nhiêu mùa hoa

hai nền Cộng Hòa

một cuộc chiến tranh dài đẫm máu

 

Tôi đã dốc lòng chiến đấu

bảo vệ tự do

dưới lá cờ

nền vàng ba sọc đỏ

 

Tiếc thay trong đội ngũ

chúng tôi có hơi ít những Ngô Quang Trưởng , Nguyễn Khoa Nam

mà lại khá nhiều Nguyễn Vĩnh Nghi, Nguyễn Văn Toàn

nên lính mất niềm tin, dân chán nản

những kẻ có lòng lắc đầu ngao ngán

 

Rồi nước Mỹ đồng minh

xưa là bạn

nay trở mặt lọc lừa

quên lời hứa năm xưa

bỏ mặc “tiền đồn của thế giới tự do

thất thủ

 

Kẻ thù đưa tôi lưu đày biệt xứ

rồi khua chiêng gióng trống ăn mừng

 

Đám trí thức, sinh viên, học sinh xưa trốn vô bưng

mơ một thiên đường trên trái đất

nay ngồi trên khán đài nghếch mặt

“Thiên đường đang ở trong tầm tay

 

Má Hai

xưa đào hầm nuôi cán bộ

nay hớn hở

“Tụi nó dzià mình chắc có tương lai

 

Bà Tám

con chết trận Đồng Xoài

hí hửng lãnh bằng

Gia Đình Liệt 

 

Những nhà soạn nhạc, nhà văn, nhà thơ, xưa chống  “cuộc chiến tranh phi 

(đâm sau lưng người lính Cộng Hòa)

nay chìa bút ra

xin viết bài ngợi ca chế độ mới

 

Đám thanh niên xưa trốn chui trốn nhủi

ở hậu phương

xanh mặt khi nghe nhắc tới chiến trường

nay tự nhận đã yêu thầm cách mạng

từ lúc trời còn chưa sáng

 

Những người dân bình thường

xưa gặp lính khi ghét khi thương

lúc buồn ngồi chửi đổng

“Tao chửi cả thằng Tổng Thống

xá gì lính tráng tụi bay

nay cũng ngập ngừng vỗ tay

nhưng mắt nhìn quanh lấm lét

họ chưa có câu trả lời dứt khoát

muốn đợi một thời gian

 

Sau vài năm

cuộc hôn nhân qua tuần trăng mật

đã đầy nước mắt

và những tiếng nấc nghẹn ngào

 

Đám trí thức vô bưng năm nào

tức giận thấy mình bị bội phản

buông lời phản kháng

kẻ vô khám Chí Hòa

người bị quản thúc tại gia

đuổi gà cho vợ

thiên đường ước mơ sụp đổ

 

Má Hai

đã quen dần với bo bo, với sắn với khoai

như người dân miền bắc

những cán bộ xưa má nuôi trong hầm bí mật

đã ra lệnh bắt má mấy lần

má làm không đủ ăn

lấy lúa đâu đóng thuế

 

Bà Tám

ôm tấm bằng Gia Đình Liệt 

bụng đói meo

làng trên xóm dưới ai cũng nghèo

tình người hiếm hơn hồi đó

bà ra mộ con ngồi nhổ cỏ

khóc thầm

 

Những văn nhân

một thời phản chiến

biện minh “ngộ biến tòng quyền

cố o ép trái tim

“cho giống môn đồ của Lê-Nin, Kác-Mác

 

Nhưng với văn thơ, với nhạc

quen phóng túng tự do sao chịu nổi gông xiềng

lại tiếc những ngày trời rộng thênh thang

múa bút

 

Đám thanh niên hèn, khoác lác

tưởng được chế độ mới tin dùng

bị đi lao động quốc phòng

thanh niên xung phong

làm việc không công nơi rừng sâu nước độc

cháy da vàng mắt

đói lòng

 

Những người dân

xưa chửi vung chửi vít

nay im thin thít

chẳng dám hé môi

một số kẻ lỡ lời

bị đi “tù không án

 

Khi cán bộ xưng tụng bác Hồ, ca ngợi Đảng

họ cao giọng hoan hô

vỗ tay thật to

nhưng bụng thầm ao ước được sống lại những ngày xưa 

 

Sau ba mươi tháng tư 

đớn đau tủi hổ

là gia đình người lính Cộng Hòa

kể bị cướp nhà

người bị cướp đất

con bị đuổi học

vợ mất sở làm

chồng đi tù biệt tăm

đi họp cán bộ mỉa mai nhiếc móc

ra đường bị lườm dọc nguýt ngang

 

Đến khi ruộng vô tập đoàn

gạo vải sữa đường bán theo tiêu chuẩn

nhà máy công ty hãng xưởng

trở thành quốc doanh

công an khu vực đầy quyền hành

thực thi chính sách nhân hộ khẩu

người dân chịu đời không thấu

mà chẳng dám than vãn kêu ca

 

Bấy giờ gia đình người lính Cộng Hòa

mới nhận được những tia nhìn thiện cảm

nghĩ đến con, đến chồng, đến cha trong nhà tù cộng sản

họ hãnh diện ngẩng đầu

 

Hôm nay giữa trời cao

được thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ

phất phới bay trong gió

tôi muốn khóc thật to

tôi muốn hét lên “Đây hạnh phúc ! Đây tự do!”

mà thuở nào tôi đã buông tay đánh mất

để phải chôn tháng năm tươi đẹp nhất

của cuộc đời

trong các trại tù rải rác khắp nơi

trên đất nước

 

Họ hàng tôi, đồng bào tôi những ai không đi được

mấy chục năm trường gánh chịu đau thương

uất hận tủi hờn

nhìn quê hương tan nát

 

Mẹ Việt Nam ơi ! Những đứa con lưu lạc

đã nhận rõ lỗi lầm

đang đấu tranh âm thầm

cho một ngày quang phục

 

Sẽ còn nhiều khó nhọc

để dành lại giang san

từ tay bọn cộng sản tham tàn

nhưng kìa! Phất phới bay trong gió

vẫn như ngày nào lá cờ vàng ba sọc đỏ

mà sao hôm nay chính nghĩa sáng ngời

chẳng cần một lời

luận bàn lý giải

 

Tôi đứng lặng nhìn, lòng khoan khoái

lá cờ vẫn còn đây

thì quê hương ơi! Sẽ có một ngày!



 KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân là chính, chỗ đậm chỗ nhạt, không có quy củ.

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

6/ Dòng tứ thơ + dòng âm điệu 

7/ Độ dài: 956 chữ

8/ Cảm xúc tầng 1 (đến từ câu chữ, biện pháp tu từ): Manh

9/ Cảm xúc tầng 2 (đến từ bố cục, thế trận): Mạnh

10/ Hồn thơ: Tùy bạn đọc

 

Diễn Đọc Thơ:

Bài Lá Cờ Chính Nghĩa rất "đắt hàng", nhất là những cuộc họp mặt lớn, long trọng. Đã được đọc trong chương trình Lịch Sử Qua Chuyện Kể của Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt.

Comments

Popular posts from this blog

YÊU NHAU LÀ LÀM ĐẸP CHO ĐỜI

MỘT CHÚT TÂM TÌNH

THƠ VỀ THƠ - THƠ BÀN VỀ KỸ THUẬT THƠ