THƠ VỀ THƠ - THƠ BÀN VỀ KỸ THUẬT THƠ

 Gồm 8 bài:


1/ Chè Đường

2/ Coi Chừng Lầm To

3/ Tấm Bản Đồ Vẽ Sai

4/ Cho Thêm Củi

5/ Quên Hết Vạn Sự Đời

6/ Bệnh Nan Y

7/ Hoa Dại

8/ Yêu Thơ Nên Phải Hết Lòng Với Thơ



Bài 1


CHÈ ĐƯỜNG

(Vị ngọt của thơ)


Tôi thích chè

chè ngọt bởi có đường

 

Đường ít chè không đủ ngọt, không ngon

đường nhiều

ngọt lợ

ăn gắt cổ.

 

Nấu chè ngon do đó

cũng cần có tài

ngoài việc phải biết chọn các thứ đậu, dừa, bột, nếp, các thứ khoai

(thứ nào nấu với thứ nào, liều lượng bao nhiêu thì hợp)

còn phải biết nêm đường cho vừa ngọt

 

Chè có món có thể nêm đường kha khá

có món ít đường một chút cũng không sao

nhưng đã là chè thì phải có đường

nấu chè

nếu không nêm đường

thì chè sẽ không còn là chè nữa

mà thành món khác.

 (110 chữ)


Phạm Đức Nhì

 

nhidpham@gmail.com

 

 

Lời Bàn Của Tác Giả

 

Vần tạo nên vị ngọt của thơ ca. Nó là những cái “móc” để giúp nối những chuỗi hình ảnh, sự kiện tạo nên cảm xúc của tác giả và - qua bài thơ - trở thành một thứ “thuốc dẫn” giúp những chuỗi hình ảnh, sự kiện ấy đi vào tâm hồn người đọc một cách dễ dàng hơn.

 

Trong những bài thơ thành công cái “thuốc dẫn” này giúp cảm xúc vận chuyển thành một dòng chảy, chảy trong tâm hồn người đọc.

 

Nhấm nháp được chút vị ngọt này người đọc sẽ bỏ bớt sự cẩn trọng thái quá (như khi đọc một hợp đồng, một án quyết), tạm thời gác lý trí qua một bên, để có thể tiếp cận bài thơ một cách nhẹ nhàng thoải mái, cho trái tim trần trụi của mình đối diện với hồn thơ của tác giả.

 

Tuy nhiên, cũng như đường trong chè - ít quá thì không đủ ngọt, nhiều quá thì ngọt lợ, ăn gắt cổ - ngoài ý tứ, ngôn từ, hình ảnh, việc xử dụng vần điệu đúng liều lượng để thơ ca có vị ngọt vừa phải cũng là một tài năng của tác giả, có thể góp phần làm tăng giá trị của bài thơ.


Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần


 CHÈ  ĐƯỜNG


Tôi thích chè

chè ngọt

bởi có đường

 

Đường ít chè không đủ ngọt không ngon

đường nhiều ngọt lợ, ăn gắt cổ.

 

Nấu chè ngon do đó

cũng cần có tài

ngoài việc phải biết chọn các thứ đậu, dừa, bột, nếp, các thứ khoai

(thứ nào nấu với thứ nào, liều lượng bao nhiêu thì hợp)

còn phải biết nêm đường cho vừa ngọt

 

Chè có món có thể nêm đường kha khá

có món ít đường một chút cũng không sao

nhưng đã là chè thì phải có đường

nấu chè nếu không nêm đường

thì chè sẽ không còn là chè nữa

mà thành món khác.

 

KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân liên tiếp ở mấy đoạn đầu. Đoạn cuối, ngoài cặp vần nguyên chữ "đường, đường") được đưa vào để nhấn mạnh, phần còn lại khô khốc, cộc lốc như văn xuôi đấu khẩu. Đó chính là cao trào - điểm nhấn của tứ thơ. 

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rất rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng ở mấy đoạn đầu.

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

7/ Độ dài: 110 chữ  

8/ Cảm xúc tầng 1 (từ câu chữ, biện pháp tu từ): Khá mạnh

9/ Cảm xúc tầng 2 (từ bố cục, thế trận): Trung bình

10/ Hồn thơ: Tùy độc giả.


Diễn Đọc Thơ:

Bài này được đọc khá nhiêu lần với nhóm nhỏ người yêu thơ khi giới thiệu trang Blog Lý Thuyết Thơ. Có thể nói - "đao to búa lớn" một tý - đây là tuyên ngôn về "cái gốc của thơ". Những khán giả "nội lực thơ" càng cao thì càng thích.



Bài 2


COI CHỪNG LẦM TO


Đọc tin tức online (1)

về một cặp vợ chồng đặc biệt

chồng danh gia thế phiệt

vợ sắc nước hương trời

nhưng khi lộ chuyện phòng the thì hỡi ôi

chồng, trong tâm tưởng đã có bóng hình người khác

nên dinh thự nguy nga, phòng ốc cao sang mà ái ân lạnh nhạt

cảm thương người vợ

nổi hứng viết mấy vần thơ

 

Thái tử Charles ôm công nương Diana

trên chiếc giường nệm êm ái

Chí Phèo làng Vũ Đại (2)

lúc nổi cơn

chẳng cần giường

đè Thị Nở ngay bên gốc chuối

 

Nếu chỉ dựa vào độ êm, độ mới của nệm, của giường

để đoán cô gái nào sướng hơn

có khi bạn lầm to.


 Chú Thích:


1/

Trong cuốn băng được phát trên kênh Chanel 4 của truyền thông Anh, Công nương Diana cũng không ngần ngại chia sẻ những chuyện thầm kín nhất. Mô tả cuộc sống tình dục của họ, Công nương dùng hai từ "kì quặc". Bởi sau lễ cưới, Diana mới phát hiện ra chồng mình không hề yêu thương mình như những gì thể hiện trước công chúng.

 

Khi được hỏi về mối quan hệ tình dục của cô với Charles, Diana đã trả lời với thái độ dửng dưng mà mang chút giễu cợt: "À thì có. Đã có, đã có, nhưng nó rất kì quặc". Theo như những gì Công nương Diana tâm sự thì Thái tử Charles chỉ gần gũi vợ 1 tuần 3 lần, thành một chu kì cố định và gần như không có nhiều cảm xúc.

 

(tintuconline.com.vn  Thứ sáu, 14/09/2018)

 

2/

Truyện “Chí Phèo” của Nam Cao

 

 

Lời Bàn Của Tác Giả

 

Làm tình, không phải cứ giường nệm hiện đại là “hai ta đều sướng”. Chữ “tình” lúc “quần thảo” trên “bãi chiến trường” cũng rất quan trọng. Thiếu nó, cứ nhìn cuộc hôn nhân của Thái Tử Charles và Công Nương Diana sẽ rõ.

Làm thơ, bên cạnh phần kỹ thuật để tạo được bài thơ “nên vóc nên hình”, thi sĩ cũng cần có Hứng để thơ có cảm xúc, có hồn. Giá trị của bài thơ không phải chỉ ở “kỹ thuật, hình thức” mới lạ mà còn ở tâm thế của thi sĩ lúc làm thơ.



Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần



  COI CHỪNG LẦM TO

 

Đọc tin tức online (1)

về một cặp vợ chồng đặc biệt

chồng danh gia thế phiệt

vợ sắc nước hương trời

nhưng khi lộ chuyện phòng the thì hỡi ôi

chồng, trong tâm tưởng đã có bóng hình người khác

nên dinh thự nguy nga, phòng ốc cao sang mà ái ân lạnh nhạt

cảm thương người vợ

nổi hứng viết mấy vần thơ

 

Thái tử Charles ôm công nương Diana

trên chiếc giường nệm êm ái

Chí Phèo làng Vũ Đại (2)

lúc nổi cơn

chẳng cần giường

đè Thị Nở ngay bên gốc chuối

 

Nếu chỉ dựa vào độ êm, độ mới của nệm, của giường

để đoán cô gái nào sướng hơn

có khi bạn lầm to.

 

 KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân là chính, cũng có chen vào vần lưng, vần gián cách, có chỗ “không vần), đọc vẫn trơn tru, vừa ngọt

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rất rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

6/ Dòng tứ thơ + dòng âm điệu phát sinh dòng cảm xúc, nhưng dòng cảm xúc quá yếu vì bài thơ ngắn.

7/ Độ dài: 119 chữ

8/ Cảm xúc tầng 1 (từ câu chữ, biện pháp tu từ): Mạnh

9/ Cảm xúc tầng 2 (từ bố cục, thế trận): Mạnh  

10/ Hồn thơ: Tùy độc giả. 


Diễn Đọc Thơ


Bài này thường được đọc trong các dịp gặp bạn bè văn chương để giới thiệu Thơ Tục nói về Hồn Thơ. Đặc biệt trong mấy Tết về Việt Nam dự Hội Thơ Nguyên Tiêu ở Văn Miếu Quốc Tử Giám, lúc cùng các nhà thơ trẻ từ mọi miền đất nước tụ tập ăn khuya ở quán cháo lòng đối diện khách sạn. Bài thơ được yêu cầu đọc nhiều lần.



Bài 3


TẤM BẢN ĐỒ VẼ SAI

   (Bản đồ trong thơ)



Chọn lô đất tốt xây được ngôi nhà mới

tôi mở tiệc mừng tân gia

“Đến chơi! Hay lắm!”

thư tôi viết

mời bằng hữu gần xa

 

Ngay giữa trang thư một bản đồ

dọc ngang tự tay tôi vẽ 

với lời chỉ dẫn cặn kẽ

đường đi nước bước đến cuộc vui

 

Giờ hẹn đến rồi

chưa thấy bóng khách mời nào xuất hiện

đồ ăn nguội lạnh

bàn tiệc vẫn vắng tanh

 

Vài ngày sau

nhận được mấy thư trả lời

trong thư chỉ vỏn vẹn:

“Xin lỗi!

Không tìm thấy nhà.”

 (94 chữ)

 

Bài thơ là tấm bản đồ bằng chữ chỉ đường, từng bước, từng bước đưa dẫn người đọc đến cánh cửa trái tim đang mở rộng của tác giả. Những lời chỉ dẫn này phải rõ ràng, dễ hiểu, vì nếu rắc rối hoặc mơ hồ, dễ gây hiểu lầm, sẽ khiến người đọc đi lạc đường.

 

Nếu thi sĩ không nắm vững kỹ thuật thơ ca, không có ý tứ mới lạ, hoặc lúc không có hứng cũng cố gượng gạo mà viết, thì sẽ được một bài thơ… dở, không có hồn. Nhưng nếu chức năng truyền thông của bài thơ thất bại thì tất cả câu chữ, hình ảnh, âm thanh, biện pháp tu từ … đều đổ xuống sông, xuống biển hết. 


Nó sẽ trở thành một câu đố bí hiểm mà chỉ chính người tạo ra nó mới có câu trả lời. Ai xui xẻo đọc phải bài thơ này thì cứ như đi vào rừng rậm trong đêm tối, chẳng biết mình đang ở chỗ nào và sẽ đi về đâu.


Nói văn chương một tý thì đây là Chức Năng Truyền Thông của bài thơ.


Diễn Đọc Thơ:

Bài này hơi khô khan và khó "bắt", chỉ đọc cho một vài nhóm nhỏ yêu thơ.




Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần



TẤM BẢN ĐỒ VẼ SAI


Chọn lô đất tốt xây được ngôi nhà mới

tôi mở tiệc mừng tân gia

“Đến chơi! Hay lắm!”

thư tôi viết

mời bằng hữu gần xa

 

Ngay giữa trang thư một bản đồ

dọc ngang tự tay tôi vẽ 

với lời chỉ dẫn cặn kẽ

đường đi nước bước đến cuộc vui

 

Giờ hẹn đến rồi

chưa thấy bóng khách mời nào xuất hiện

đồ ăn nguội lạnh

bàn tiệc vẫn vắng tanh

 

Vài ngày sau

nhận được mấy thư trả lời

trong thư chỉ vỏn vẹn:

“Xin lỗi!

Không tìm thấy nhà.”

 (94 chữ)


Bài 4


      CHO THÊM CỦI

 

Mấy thằng bạn cùng trang lứa

thấy tôi may mắn “đắt hàng” trong chuyện “gái gú”

những lúc gần gũi thân tình

có thằng nửa thật nửa đùa tâm sự:

 

“Tao đôi khi muốn trèo lên đỉnh Vu Sơn

 nhưng lực bất tòng tâm

chỉ mới vài bước

đã khuỵu gối giơ tay bỏ cuộc

tội nghiệp người bạn đường

nằm trên giường

bẽ bàng thất vọng”

 

Tôi cũng gặp những bài thơ

như cái bếp lò

chỉ loe ngoe vài thanh củi mỏng

nồi trên bếp chưa kịp nóng

lửa đã tàn

còn mong gì gạo nấu thành cơm

 

Căn bệnh của quý ông

“chưa đi đến chợ đã hết tiền”

chữa trị có lắm phương nhiều cách

ăn uống bồi bổ, thuốc men…

 

Riêng những bài thơ như bếp lửa tàn

cách tốt nhất là… cho thêm củi.

 (140 chữ)


(Phạm Đức Nhì)

 

 

Lời Bàn:

 

Đây là một bài Thơ Về Thơ, thơ bàn về Lý Thuyết Thơ. “Cho Thêm Củi” không có phép ẩn dụ mà chỉ dùng thủ thuật so sánh để “tạo duyên” cho tứ thơ và làm gọn sạch, thoáng mát, trơn tru con đường dẫn về “điểm đến của tứ thơ”.

 

Thơ Kiếm Tông – chú trọng sự sâu sắc của ý tứ, cái đẹp của ngôn ngữ, câu chữ, hình tượng - nên dài cũng được mà ngắn cũng không sao. (Bởi nếu dài mà thuộc loại phân mảnh, đứt đoạn thì cũng vẫn được gọi là thơ Kiếm Tông).

 

Còn thơ Khí Tông – chú trọng cảm xúc - thì độ dài rất cần thiết. Thi sĩ cần “đất” để giới thiệu nguồn cơn rồi sau đó dàn trải những mảnh tâm trạng của mình. Tứ thơ “nhất khí liền mạch” sẽ chảy thành dòng. Được gắn kết với dòng âm điệu (nhờ hiệu ứng của vần liên tiếp) sẽ sinh ra dòng cảm xúc. Cả 3 dòng quyện chặt lấy nhau cùng chảy về “điểm đến của tứ thơ”.

 

Lúc đó cần độ dài để dòng chảy có “sóng sau dồn sóng trước” cho hồn thơ phát sinh và lớn mạnh.

 

Còn nếu thơ Khí Tông mà ngắn thì sẽ:

 

“như cái bếp lò

chỉ loe ngoe vài thanh củi mỏng

nồi trên bếp chưa kịp nóng

lửa đã tàn

còn mong gì gạo nấu thành cơm”

 

Đem ví von, so sánh với căn bệnh của quý ông: 

“chưa đi đến chợ đã hết tiền” 

thì 2 câu:

 

Riêng những bài thơ như bếp lửa tàn

cách tốt nhất là …. cho thêm củi

 

không thể chê trách tí nào. Vì rất tương hợp. 



Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần



CHO THÊM CỦI


Mấy thằng bạn cùng trang lứa

thấy tôi may mắn “đắt hàng” trong chuyện “gái 

những lúc gần gũi thân tình

có thằng nửa thật nửa đùa tâm sự:

 

“Tao đôi khi muốn trèo lên đỉnh Vu Sơn

 nhưng lực bất tòng tâm

chỉ mới vài bước

đã khuỵu gối giơ tay bỏ cuộc

tội nghiệp người bạn đường

nằm trên giường

bẽ bàng thất vọng”

 

Tôi cũng gặp những bài thơ

như cái bếp lò

chỉ loe ngoe vài thanh củi mỏng

nồi trên bếp chưa kịp nóng

lửa đã tàn

còn mong gì gạo nấu thành cơm

 

Căn bệnh của quý ông

“chưa đi đến chợ đã hết tiền

chữa trị có lắm phương nhiều cách

ăn uống bồi bổ, thuốc men

 

Riêng những bài thơ như bếp lửa tàn

cách tốt nhất là… cho thêm củi.

 

 KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân là chính, chỗ đậm chỗ nhạt, không có quy củ.

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

6/ Dòng tứ thơ kết hợp với dòng âm điệu có chỗ cho cảm xúc bám theo chảy thành dòng (có cơ hội tạo hồn thơ).

7/ Độ dài: 140 chữ

8/ Cảm xúc tầng 1 (đến từ câu chữ, biện pháp tu từ): Trung bình

9/ Cảm xúc tầng 2 (đến từ bố cục, thế trận): Trung bình 

10/ Hồn thơ: Nói lý lẽ nên không có cảm xúc, không có hồn thơ.



Diễn Đọc Thơ:


Bài này được đọc một số làn khi nói chuyện về Hồn Thơ. Nhất là khi bàn chuyện nên làm thơ dài hay thơ ngắn.



Bài 5



         QUÊN HẾT VẠN SỰ ĐỜI

(Làm thơ cũng như làm tình, phải để hết tâm hồn vào cuộc chơi)


Khi anh sờ vú em

Nguyễn Văn Thiệu, Lê Duẩn, Truờng Chinh

ai đã từng lừa dân hại nuớc

anh đã quên, quên hết

 

Khi anh sờ l. em

Ngô Đinh Diệm, Hồ Chí Minh

ai đáng trọng, ai đáng khinh

anh cũng không cần biết

 

Khi em cầm c. anh

nó lớn lên rất nhanh

quê hương tươi xanh hay héo uá

anh cũng không nhớ

 

Khi c. anh mấp mé cửa l. em

vũ trụ hữu hạn hay vô biên

Chúa tạo nên

hay từ đâu mà có

anh cũng kệ cha nó

 

Và anh ruớn nguời lên

ruớn nguời lên

quên hết vạn sự đời


 

Lời Bàn Của Tác Giả

 

Làm thơ giống như làm tình. Phải để hết tâm hồn vào cuộc chơi. Khi lên giường với người yêu phải vứt bỏ hết, từ chí lớn trong thiên hạ cho đến những vụn vặt chén cơm manh áo trong cuộc sống hàng ngày. Có thế mới dễ bò lên tới đỉnh Vu Sơn, có thế mới có thể chết chìm trong sông Ân, bể Ái.

 

Với thơ cũng vậy. Nếu không để hết tâm hồn vào tứ thơ, những toan tính vị kỷ của lý trí sẽ chen vào làm khựng lại dòng chảy của thơ, làm thi sĩ cụt hứng.

 

Lý trí rất cần thiết cho hầu như mọi sinh hoạt của cuộc sống con người. Nhưng với thơ, nó là kẻ thù số một. Không cẩn trọng, nó sẽ len lỏi vào tận hang cùng, ngõ hẹp của tâm hồn để khi thì rù rì thuyết phục, lúc lại cao giọng hối thúc, khiến nhà thơ ngập ngừng, bối rối, nửa muốn tiến, nửa lại muốn lùi, không dám phóng tay xuống bút.

 

Cứ nghe lời lý trí thì khối cảm xúc của nhà thơ sẽ không phình to lên được, bởi khi đã bình tâm suy nghĩ thì hào khí ngất trời cũng xẹp dần như bong bóng bị xì hơi. Khi lý trí đã trụ ở trong lòng thì đau thương chất ngất sẽ nguôi ngoai, hận thù đằng đằng sẽ lắng xuống, tình yêu bỏng cháy sẽ nguội dần đi.

 

Làm thơ cũng giống ăn phở. Phải nóng hổi mới ngon. Để nguội, bánh phở trương phình ra, nước dùng đóng váng mỡ. Lúc ấy, cố nuốt cũng khó vào chứ đừng nói đến thưởng thức cái ngon, cái ngọt. Cũng vậy, cảm xúc còn nóng hổi thì câu thơ mới có hơi sức. Khi cơn (cơn điên, cơn giận, cơn ghen…) đã hạ thì bài thơ có cố viết ra cũng chỉ là cái xác không hồn.

 

Chỉ có lúc cao hứng, thật cao hứng, mới có thể “nói thật, nói thẳng được, nổi điên lên mà nói, nói mặc kệ thiên hạ sự, nói cóc sợ ai, không ‘quan trên trông xuống, người ta trông vào’, và lúc ấy mới có thể “viết được mấy lời kha khá” (Nguyễn thị Hoàng Bắc – Thơ Đến Từ Đâu - Nguyễn Đức Tùng).




Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần

 

 Khi anh sờ vú em

Nguyễn Văn Thiệu, Lê Duẩn, Truờng Chinh

ai đã từng lừa dân hại nuớc

anh đã quên, quên hết

 

Khi anh sờ l. em

Ngô Đinh Diệm, Hồ Chí Minh

ai đáng trọng, ai đáng khinh

anh cũng không cần biết

 

Khi em cầm c. anh

nó lớn lên rất nhanh

quê hương tươi xanh hay héo 

anh cũng không nhớ

 

Khi c. anh mấp mé cửa l. em

vũ trụ hữu hạn hay vô biên

Chúa tạo nên hay từ đâu mà 

anh cũng kệ cha 

 

Và anh ruớn nguời lên

ruớn nguời lên

quên hết vạn sự đời


 KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thơ Mới Biến Thể, phân mảnh đứt đoạn/ Tứ thơ không có dòng chảy.

2/ Vần: Vần chân là chính, chỗ đậm chỗ nhạt, vừa ngọt

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ trung bình

4/ Dòng âm điệu: Không có dòng âm điệu

5/ Nhịp điệu: Tương đối uyển chuyển

6/ Độ dài: 108 chữ

7/ Cảm xúc tầng 1 (đến từ câu chữ, biện pháp tu từ): Mạnh vì Tục

8/ Cảm xúc tầng 2 (đến từ bố cục, thế trận): Mạnh

9/ Hồn thơ: Không có tý nào


Diễn Đọc Thơ

Kén khán giả. Nhưng gặp đúng người "hợp gu" đọc rất hào hứng.


Bài 6


        BỆNH NAN Y 


Khám tổng quát

cho nhân viên một công ty

bác sĩ thấy hầu hết mắc một chứng bệnh lạ kỳ

bệnh Teo Hòn Dái

 

Người bệnh ăn ngủ, ỉa đái

vẫn bình thường

không nhiễm trùng, không sốt, không nhức xương

không đau bắp thịt

đi đứng nằm ngồi cũng giống như bao người khác

 

Chỉ thỉnh thoảng trong lúc làm ra và giới thiệu sản phẩm

mặt lại tái xanh

tim đập nhanh

mắt nhìn quanh lấm lét

 

Lúc ấy hòn dái teo đét

chỉ bằng hạt tiêu

trên người

mồ hôi vã ra như tắm

 

Công ty ấy không sản xuất hàng công nghệ

không kinh doanh hàng ăn

mà chỉ làm ra tượng tranh

và nhiều mặt hàng liên quan đến chữ viết

 

Đó chính là Hội Nhà Văn

Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

 

Trên đường giao lưu thơ văn

gặp các cây bút từ Hội Nhà Văn Việt Nam

các bạn tôi

bắt tay bác này khen chữ dùng sang cả

vỗ vai anh kia khen tứ hay ý lạ

có sáng kiến làm mới thể thơ

 

Riêng tôi gặp họ

chỉ thích nắn sờ

hai hòn dái


 

Thi sĩ mắc chứng bệnh "teo hòn dái" làm thơ rất khổ. Điều này rất dễ hiểu và thông cảm. 



Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần


BỆNH NAN Y 


Khám tổng quát

cho nhân viên một công ty

bác sĩ thấy hầu hết mắc một chứng bệnh lạ kỳ

bệnh Teo Hòn Dái

 

Người bệnh ăn ngủ, ỉa đái

vẫn bình thường

không nhiễm trùng, không sốt, không nhức xương

không đau bắp thịt

đi đứng nằm ngồi cũng giống như bao người khác

 

Chỉ trong lúc làm ra và giới thiệu sản phẩm

mặt tái xanh

tim đập nhanh

mắt nhìn quanh lấm lét

 

Lúc ấy hòn dái teo đét

chỉ bằng hạt tiêu

trên người

mồ hôi vã ra như tắm

 

Công ty ấy không sản xuất hàng công nghệ

không kinh doanh hàng ăn

mà chỉ làm ra tượng tranh

và nhiều mặt hang liên quan đến chữ viết

 

Đó chính là Hội Nhà Văn

Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

 

Trên đường giao lưu thơ văn

gặp các cây bút từ Hội Nhà Văn Việt Nam

các bạn tôi

bắt tay bác này khen chữ dùng sang cả

vỗ vai anh kia khen tứ hay ý lạ

có sáng kiến làm mới thể thơ

 

Riêng tôi gặp họ

chỉ thích nắn sờ

hai hòn dái


Bài 7


  HOA DẠI

(Tâm sự một nhà thơ)

 

Tôi là loài hoa dại

mọc bên đường

tỏa sắc hương

dịu lòng những ông bố trên đường đến xưởng

những bà mẹ đi thăm ruộng trở về

 

Tôi thêm nét vui tươi

cho cô gái quê

xách làn đi chợ

 

Các cô cậu học trò

mặt mày hớn hở

cười với tôi mỗi buổi đến trường

 

Tôi đứng đây

mở lòng đón gió bốn phương

để thêm sắc thêm hương

cho người đời thêm đẹp dạ

 

Bạn đừng tưởng đời tôi êm ả

như mặt nước hồ

tôi đã bao phen nghiêng ngả

trước những trận gió to

 

Có lúc thân tôi xác xơ

tả tơi từng cánh

lá rụng phấn bay lịm dần trong đêm lạnh

nhưng nghĩ đến ngày mai

tôi gượng dậy mỉm cười

 

Tuy nhiên

nếu lúc này bạn ngỏ ý mời tôi

đến một ngôi nhà sang trọng

dành cho tôi chỗ ngồi ấm cúng

có kẻ chăm lo trẩy lá tỉa cành

tôi vẫn lắc đầu nhìn dưới chân mình

mảnh đất nhỏ tôi vô cùng yêu mến

 

Tôi sống

không phải để riêng ai âu yếm

sắc hương này tôi muốn sẻ chia

cho tất cả mọi người

từ em bé ngây thơ

đến các cụ già trăm tuổi

 

Và nếu nơi đây nước dâng bão nổi

tấm thân này tan nát cuốn muôn nơi

tôi vẫn vui

bởi phấn nhụy của tôi

sẽ mọc lên trăm ngàn cây hoa mới

(239 chữ)


(Phạm Đức Nhì)

 

 

Thơ tôi viết có một phần khá lớn sử dụng phép ẩn dụ trong đó có gần hai chục bài bàn về Lý Thuyết Thơ được bạn bè xếp vào loại “Những Bài Thơ Về Thơ”. Hoa Dại là bài thơ thuộc loại này.

 

Tứ: Tác giả nói lên tâm sự của một loài hoa dại.

Ý: Bóng gió nói đến tâm sự của chính tác giả - một nhà thơ

 

 

Giải Thích Thêm Về “Tứ Thơ”

 

 

Khi nghe nói hoa dại người đọc sẽ có thể nghĩ đến một loại hoa khác với loại “hoa nhà” được con người trồng, như một cách trang trí, ở trong nhà hay ngoài vườn.

 

Nếu đem so sánh sẽ có một số khác biệt như sau:

 

1/ Môi Trường

 

 

     a/ Hoa Dại: Mọc ở môi trường tự nhiên, ven đường, ven rừng, chịu đựng nắng mưa, sương gió, có khi cả bão lụt - bất trắc xảy đến bất cứ lúc nào.

 

 

     b/ Hoa Nhà: Được con người trồng trong vườn hoặc ở trong nhà, được lên luống, chăm bón, tưới tắm, bắt sâu, tỉa lá, bẻ cành, trong một môi trường được kiểm soát, “nuông chiều” và dĩ nhiên, an toàn.

 

 

2/ Tự Do

 

     a/ Hoa Dại: Gió thổi hạt đến đâu có thể mọc cây ở đó, cảnh quan trước mắt rộng rãi, thoáng đãng, tầm nhìn bao la.

 

 

     b/ Hoa Nhà: Chỉ được trồng hoặc trưng bày ở nơi người chủ nhà muốn, bị tù túng trong khung cảnh chật hẹp.

 

3/ Đối Tượng Phục Vụ:

 

 

     a/ Hoa Dại: Phục vụ tất cả những người qua lại

 

 

     b/ Hoa Nhà: Phục vụ những người trong gia đình chủ nhà và khách khứa, bạn bè của họ

 

Từ Tứ Suy Ra Ý - Nghĩa Bóng

 

Sau đây là nghĩa bóng (ý) của bài thơ, liên quan đến nhân cách của thi sĩ. Bài thơ muốn nói đến hai loại thi sĩ: Thi Sĩ Hoa Dại và Thi Sĩ Hoa Nhà.

 

1/ Môi Trường

 

     a/ Thi Sĩ Hoa Dại: Không chức vụ (trong chính quyền), không đặc quyền đặc lợi, không được che chắn, bảo vệ. Thơ là tiếng lòng chân thật nên dễ đụng chạm, sóng gió có thể ập đến bất cứ lúc nào – nghĩa là Thi Sĩ Hoa Dại phải có cái tính “ngông”, coi thơ trọng hơn một cuộc sống no ấm, an bình.

 

     b/ Thi Sĩ Hoa Nhà: Bám vào hoặc dựa dẫm quyền hành để được chữ “an thân”, được quyền lợi vật chất cho mình và gia đình, thường được gọi là “nhà thơ cung đình” (của chế độ), coi sự chân thật trong thơ, hồn thơ nhẹ hơn danh lợi.

 

2/ Tự Do

 

     a/ Thi Sĩ Hoa Dại: Viết tự do, thoải mái, không chịu áp lực, kiểm soát từ người có chức, quyền, tiền bạc, tứ thơ hướng đến một khung trời rộng hơn, một chân trời xa hơn, giọng điệu cao sang hơn.

 

     b/ Thi Sĩ Hoa Nhà: Viết theo “đơn đặt hàng” (trực tiếp hoặc gián tiếp) của những người có quyền chức cao, bạc tiền nhiều nên đề tài bó buộc, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, viết không vừa lòng chủ thì sẽ “mất” hết, tứ thơ chật hẹp, giọng điệu ít nhiều có tính nịnh bợ, hèn kém.

 

3/ Đối Tượng Phục Vụ:

 

     a/ Thi Sĩ Hoa Dại: Phục vụ tất cả mọi người, toàn thể nhân loại, nhờ thế nhân cách cao đẹp.

 

     b/ Thi Sĩ Hoa Nhà: Phục vụ một thiểu số có chức quyền, tiền bạc nên nhân cách hèn kém.

 

Những tính xấu như tham quyền, tham danh lợi, thích được an nhàn không những làm tâm hồn của thi sĩ mờ đục mà ngay chính thơ của Ngài cũng thiếu trong sáng, tươi mát. Thi sĩ kiểu ấy xã hội nào cũng có và thường chiếm số khá đông.

  

Kết Luận

 

Cho nên khi làm thơ, nếu mang cái tâm thế của loài Hoa Dại sẽ được Nàng Thơ chào đón niềm nở và thân tình hơn.

 

 

WILD FLOWER

 

(Intimate feelings of a poet)

 

I am a wild flower

growing along the roadside

spreading color and flagrance

to ease off the fathers

on the way to their workshops

the mothers

on their way back

visiting the rice fields

 

I add the joyful feature

to the young village girl

shopping bag on hand

going to the market

 

The young students with their happy look

laughing with me on their way to school

 

 

I stand here with open arms

to welcome the breeze from everywhere

to add more colors

more flagrance

to make human life more beautiful

 

Don’t think my life is calm

like the surface of the lake

I have been through many ups and downs

in front of strong winds

 

Sometimes my body is tattered

tousled to each petal

the leaves falling

the pollen flying in the air

swooning in the cold night

but thinking of the coming tomorrow

I stand up smiling

 

However, right now

if you hint to invite me

to come to a luxurious house

reserve a cozy place for me

with somebody to take good care of me

 

I still shake my head

looking under my feet

the small piece of land

I love so much

 

I live not for anyone in particular to cherish me

this marvelous beauty

I want to share

with everybody

from innocent children

to hundred-year-old people

 

And if at this place

flood and storm

this body destroyed and dispersed everywhere

I am still glad

because with my pollen

will grow

thousands of new flower plants.

 

Thư Của Nhà Thơ Lão Thành Cao Mỵ Nhân 

 

Thân gởi Nhà Thơ PHẠM ĐỨC NHÌ quý mến, 

 

Cám ơn người Thi Sĩ rất hào sảng trong cách nghĩ, mà lại rất cô đơn trên quan niệm thơ ca. 

 

Bài thơ HOA DẠI của PHẠM ĐỨC NHÌ với tôi, phải nói là một kiệt tác. Tôi cứ loay hoay muốn nói cái điều gì đó rằng: 

 

Chúng ta, quý vị và tôi, những người làm thơ, đọc thơ, yêu thơ, thích thơ và cả ghét thơ đi nữa, vẫn phải vỗ tay vào, xin hãy vỗ tay vào, vỗ tay thật lớn, không phải vì hay, mà vì thốt ra được, nói lên được tính chất nhân bản, lãng mạn của một loài hoa dại trải dài trên vạt đất nhân sinh vô cùng phong phú. 

 

Trước hết, xin CÁM ƠN THI SĨ PHẠM ĐỨC NHÌ, sau xin hứa với chính tôi, là phải làm sao thả rộng "mục đích, yêu cầu" của loài HOA DẠI mà PHẠM ĐỨC NHÌ nhận biết hoa ấy rất cần thiết cho Cuộc Đời bất cứ ai muốn, hiểu tính cách làm THI SĨ.

 

Thành thực cám ơn Nhà Thơ. Thân quý chúc Thi Sĩ PHẠM ĐỨC NHÌ luôn như ý trong sáng tác và hoàn tất điều suy nghĩ về Thơ của tất cả cùng riêng ông. 

 

KÍNH CHÚC VẠN AN.    

CAO MỴ NHÂN



Minh Họa Kỹ Thuật Gieo Vần



HOA DẠI



Tôi là loài hoa dại

mọc bên đường

tỏa sắc hương

dịu lòng những ông bố trên đường đến xưởng

những bà mẹ đi thăm ruộng trở về

 

Tôi thêm nét vui tươi cho cô gái quê

xách làn đi chợ

 

Các cô cậu học trò mặt mày hớn hở

cười với tôi mỗi buổi đến trường

 

Tôi đứng đây mở lòng đón gió bốn phương

để thêm sắc thêm hương

cho người đời thêm đẹp dạ

 

Bạn đừng tưởng đời tôi êm ả

như mặt nước hồ

tôi đã bao phen nghiêng ngả

trước những trận gió to

 

Có lúc thân tôi xác 

tả tơi từng cánh

lá rụng phấn bay lịm dần trong đêm lạnh

nhưng nghĩ đến ngày mai

tôi gượng dậy mỉm cười

 

Tuy nhiên

nếu lúc này bạn ngỏ ý mời tôi

đến một ngôi nhà sang trọng

dành cho tôi chỗ ngồi ấm cúng

có kẻ chăm lo trẩy lá tỉa cành

tôi vẫn lắc đầu nhìn dưới chân mình

mảnh đất nhỏ tôi vô cùng yêu mến

 

Tôi sống

không phải để riêng ai âu yếm

sắc hương này tôi muốn sẻ chia

cho tất cả mọi người

từ em bé ngây thơ

đến các cụ già trăm tuổi

 

Và nếu nơi đây nước dâng bão nổi

tấm thân này tan nát cuốn muôn nơi

tôi vẫn vui

bởi phấn nhụy của tôi

sẽ mọc lên trăm ngàn cây hoa mới



KỸ THUẬT THƠ:

1/ Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân là chính, cũng có chen vào vần gián cách, vần lưng, ngọt đậm nhưng không đến mức "nhàm chán vần"

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rất rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng/ tốc độ khá nhanh

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

6/ Dòng tứ thơ + dòng âm điệu phát sinh dòng cảm xúc, 3 dòng nhập một

7/ Độ dài: 239 chữ 

8/ Hồn thơ khá mạnh.


Trong thời gian ở bệnh xá Phân Trại B với tình trạng bệnh tật nặng nề: Liệt 2 chân, rối loạn cơ tròn, không kiểm soát được việc iả đái. Nghe tiếng tôi làm thơ, biết nhạc lý, những dịp lễ tết có người làm công tác văn nghệ trong trại bóng gió gợi ý: "Lúc này nếu viết được bài thơ hoặc bản nhạc ca ngợi chế độ sẽ rất có lợi, cơ hội 'sống sót trở về' sẽ rất cao".

Tôi chỉ cười cho qua chuyện nhưng sau đó đã nổi hứng viết bài thơ Hoa Dại.


Diễn Đọc "Hoa Dại"

Hoa Dại có Ẩn Dụ toàn bài, cần khả năng liên tưởng và chút nhạy cảm để "bắt" được Tứ và hiểu được Ý nên ít được phổ biến trong trại. Lý do: Trình độ các em tù hình sự "chưa tới".

Nhưng ra đời thì nó dễ được chấp nhận, bất kể lập trường, quan điểm chính trị, miễn là có không khí trầm lặng, ấm cúng, gần gũi. Dân chơi thơ càng nhuyễn thì càng khoái. Bài thơ 239 chữ (không dài lắm) nhưng hồn thơ khá mạnh, khán giả thả tâm hồn theo dòng chảy của câu chữ từ đầu đến cuối. 

Đọc bài thơ này rất hứng. Có một số lần được yêu cầu đọc lại.

Tuy nhiên, đem Hoa Dại vào khung cảnh tiệc tùng vui nhộn, mừng sinh nhật, đám cưới... thì "trât lất".



Bài 8


 

    YÊU THƠ NÊN PHẢI HẾT LÒNG VỚI THƠ

 

 

Đọc xong Một Chút Tâm Tình khá đông bạn bè và người đọc đã gởi đến tôi những lời bình phẩm. Đồng tình cũng nhiều mà chỉ trích cũng không ít.

Một vị (lớn tuổi, có uy tín) đã trách tôi “không còn cái tinh thần của người lính, nghe hiệu lệnh là cùng đồng đội xung phong chiếm lĩnh mục tiêu.”

Một người khác cho rằng bài thơ của tôi đã “lạc giọng, lỗi nhịp với dàn đồng ca của người Việt hải ngoại.”

Biết trả lời sao bây giờ? Bèn viết bài thơ.

 

 

Có một thời bị đọa đày hành hạ

thơ của tôi rực lửa căm thù

máu và nước mắt

ướt đẫm những trang thơ

nực mùi tử khí

 

Thơ cũng đậm màu chính trị

"màu này thật dễ thương

còn màu đó… thấy mà ghê!"

 

"Ôi đẹp quá phe mình!

còn phe bên kia

phải chọn góc nhìn để chỉ thấy toàn điều xấu"

mỗi câu thơ một bài ca chiến đấu

một viên đạn đồng đen

bắn vào chế độ cộng sản bạo tàn

tôi trở thành người lính hiên ngang

cầm bút


Thế rồi cuộc đời, thời thế đổi thay

suy nghĩ cũng có phần khác những ngày xa xưa 

 

Nhưng năm sau này 

đôi lúc 

nhìn cảnh đời dạt dào cảm xúc

bật ra mấy vần thơ

bạn bè nghe qua đầu lắc, tay xua

“Không hợp với trào lưu của người Việt hải ngoại”

 

Thỉnh thoảng xem lại thơ mình

thơ bạn bè đồng đội

nhiều bài rất lý tưởng 

vững lập trường

có kỷ cương

kẻ trước dẫn dắt người sau

riêng hồn thơ thì chẳng thấy đâu

 

Tôi lao vào đọc

mới đầu là những bài thơ tuyệt tác

tìm hiểu thêm kỹ thuật thơ ca

và rồi hầu như tất cả những gì về thơ

từ Âu Á Tây Tầu Anh Mỹ

các trang web văn chương

Talawas, Da Màu, Tiền Vệ

ôn cố tri tân

mong tạo cho thơ mình một vóc dáng riêng

nhưng người lính trong tôi quá đỗi kiên cường

nên tôi vẫn “được” xếp đứng chung hàng

với rất đông "nhà thơ – chiến sĩ"

 

Một hôm cao hứng

tình quê hương đất nước dâng tràn

nghĩ đến những thôn xóm, phố phường

có tên gọi Việt Nam

đến mẹ già, đàn em

bà con, bạn bè thân thiết

đến cả những người chưa quen biết

và những người đã chết từ lâu

 

Niềm thương cảm

từ trong từng thớ thịt, mỗi tế bào

chảy ào trên trang giấy

 

Nhưng chính ngay giây phút ấy

gió bão nổi lên

cát bụi mịt mù

và trong cái không khí rờn rợn âm u

xuất hiện một chàng trai trẻ tuổi

quân phục bạc màu, mặt buồn rười rượi

lấy cả thân người

che khuất bài thơ đang viết dở của tôi

 

Khi con chữ vẫn cứ hàng hàng lớp lớp

bay về tới tấp

như sóng biển dồn dập

khiến tôi trong cơn say, cơn điên

vung bút đâm phập vào trái tim

người lính

 

Tôi đang sống trên nước Mỹ

đất nước tự do

làm thơ

không phải nhìn trước, ngó sau

nỗi lo sợ theo vào

cả trong giấc ngủ

giật thót mình nghe tiếng chó sủa

ban đêm

 

Nhưng sao trước mặt vẫn chập chờn

những bóng ma quá khứ

ánh mắt van lơn, bàn tay níu giữ

khiến đã biết bao lần

dòng thơ đang băng băng tuôn chảy

phải khựng lại

luồn lách qua hướng khác

 

 

Để có thể hết lòng hết dạ

trọn tình trọn nghĩa

với nàng thơ

tôi tay cầm bút viết, tay nắm dao quơ

đuổi, giết bằng sạch những hồn ma, bóng quỷ

(truyền thống, khuôn phép lễ giáo, thước đo giá trị

của người đời)

 

Trên trang thơ của mình

tôi chỉ trung thành 

với nhịp đập của chính trái tim tôi.


Vâng! Trên trang thơ của mình

tôi chỉ trung thành 

với nhịp đập của chính trái tim tôi.

 

San Leon cuối tháng 1 năm 2013

 

 

 

MINH HỌA KỸ THUẬT GIEO VẦN

 

 

 

 YÊU THƠ NÊN PHẢI HẾT LÒNG VỚI THƠ

 

 

 

Có một thời bị đọa đày hành hạ

thơ của tôi rực lửa căm thù

máu và nước mắt ướt đẫm những trang thơ

nực mùi tử khí

 

Thơ cũng đậm màu chính trị

màu này thật dễ thương

còn màu đó… thấy mà ghê!

 

Ôi! Đẹp quá phe mình,  còn phe bên kia

phải chọn góc nhìn để chỉ thấy toàn điều xấu

mỗi câu thơ một bài ca chiến đấu

một viên đạn đồng đen

bắn vào chế độ cộng sản bạo tàn

tôi trở thành người lính hiên ngang cầm bút


Thế rồi cuộc đời, thời thế đổi thay

suy nghĩ cũng có phần khác những ngày xa xưa

 

Những năm sau này

đôi lúc 

nhìn cảnh đời dạt dào cảm xúc

bật ra mấy vần thơ

bạn bè nghe qua đầu lắc, tay xua

“Không hợp với trào lưu của người Việt hải ngoại

 

Thỉnh thoảng xem lại thơ mình 

thơ bạn bè đồng đội

nhiều bài rất lý tưởng 

vững lập trường

có kỷ cương

kẻ trước dẫn dắt người sau

riêng hồn thơ thì chẳng thấy đâu

 

Tôi lao vào đọc

mới đầu là những bài thơ tuyệt tác

tìm hiểu thêm kỹ thuật thi ca

và rồi hầu như tất cả những gì về thơ

từ Âu Á Tây Tầu Anh Mỹ

các trang web văn chương Talawas, Da Màu,

Tiền Vệ

ôn cố tri tân

mong tạo cho thơ mình một vóc dáng riêng

nhưng người lính trong tôi quá đỗi kiên cường

nên tôi vẫn “được” đứng chung hàng

với rất đông "nhà thơ – chiến sĩ"

 

Một hôm cao hứng

tình quê hương đất nước dâng tràn

nghĩ đến những thôn xóm, phố phường

có tên gọi Việt Nam

đến mẹ già, đàn em, bà con, bạn bè thân thiết

đến cả những người chưa quen biết 

và những người đã chết từ lâu

niềm thương cảm từ trong từng thớ thịt

mỗi tế bào

chảy ào trên trang giấy

 

Nhưng chính ngay giây phút ấy

gió bão nổi lên, cát bụi mịt 

và trong cái không khí rờn rợn âm u

xuất hiện một chàng trai trẻ tuổi

quân phục bạc màu, mặt buồn rười rượi

lấy cả thân người

che khuất bài thơ đang viết dở của tôi

 

Khi con chữ vẫn cứ hàng hàng lớp lớp

bay về tới tấp

như sóng biển dồn dập

khiến tôi trong cơn say, cơn điên

vung bút đâm phập vào trái tim

người lính

 

 

Tôi đang sống trên nước Mỹ

đất nước tự do

làm thơ

không phải lấm lét nhìn trước, ngó sau

nỗi lo sợ theo vào

cả trong giấc ngủ

giật thót mình nghe tiếng chó sủa ban đêm

 

Nhưng sao trước mặt vẫn chập chờn

những bóng ma quá khứ

ánh mắt van lơn, bàn tay níu giữ

khiến đã biết bao lần

dòng thơ đang băng băng tuôn chảy

phải khựng lại

luồn lách qua hướng khác

 

…………

 

Để có thể hết lòng hết dạ

trọn tình trọn nghĩa

với nàng thơ

tôi tay cầm bút viết, tay nắm dao quơ

đuổi, giết bằng sạch những hồn ma, bóng quỷ

(truyền thống, khuôn phép lễ giáo, thước đo giá trị

của người đời)

 

Trên trang thơ của mình

tôi chỉ trung thành

với nhịp đập của chính trái tim tôi.

 

  

 KỸ THUẬT THƠ:

 

1/ Thơ Mới Biến Thể, nhất khí liền mạch/ Tứ thơ chảy thành dòng.

2/ Vần: Vần chân là chính, chỗ đậm chỗ nhạt, không có quy củ.

3/ Số chữ trong câu: Thay đổi với biên độ rộng

4/ Dòng âm điệu: Thông thoáng

5/ Nhịp điệu: Uyển chuyển, sinh động

6/ Dòng tứ thơ + dòng âm điệu cho dòng cảm xúc bám theo

7/ Độ dài: 531 chữ

8/ Cảm xúc tầng 1 (đến từ câu chữ, biện pháp tu từ): Manh

9/ Cảm xúc tầng 2 (đến từ bố cục, thế trận): Mạnh

10/ Hồn thơ: Tùy bạn đọc


Diễn Đọc Thơ:

Bài thơ được đọc nhiều nơi, khung cảnh nào cũng được. Dĩ nhiên những người "lập trường kiên định" cười nhạt, lắc đầu. Nhưng đại đa số đồng tình, hưởng ứng, vỗ tay vang dội

 

Comments

Popular posts from this blog

YÊU NHAU LÀ LÀM ĐẸP CHO ĐỜI

MỘT CHÚT TÂM TÌNH